Lâm Hi nắm lấy tay Tưởng Lâm Dữ, không có buông ra, xoay người đối mặt với Thẩm chính, “Giới thiệu một chút, Tưởng Lâm Dữ của tập đoàn Thượng Dữ, bạn trai tôi.”
Thẩm Chính: “……”
Lâm Hi nhìn sườn mặt Tưởng Lâm Dữ, Tưởng Lâm Dữ hơi rũ lông mi dày đậm, sống mũi cao thẳng, mang gọng mắt kính hẹp, chính là phong cách kẻ bại hoại văn nhã. Ánh nắng sáng sớm chiếu từ bên cạnh qua, càng tăng thêm vẻ đẹp của hắn không phải là thứ đồ vật gì.
Lòng bàn tay hắn rất ấm, tay cũng nắm rất chặt, hoàn toàn đem tay Lâm Hi bao ở trong đó. Lâm Hi nhấp môi dưới, thời điểm vừa mới giới thiệu ba chữ bạn trai, cô thiếu chút nữa cắn vào đầu lưỡi, rất không tự nhiên.
Thẩm Chính ở đối diện mặt vô biểu cảm cùng Tưởng Lâm Dữ bắt tay, nói, “Tưởng tổng là người bận rộn, sao lại có thời gian tới đây?”
“Đã lâu không gặp Lâm tổng, rất nhớ cô ấy, tới đây xem cô ấy.” Tưởng Lâm Dữ không e dè, hắn chính là tới đây xem Lâm Hi. Thế nào? Không phục muốn cắn hắn.
“Vậy tình cảm của các người cũng thật tốt.” Thẩm Chính cười có điểm gượng, rốt cuộc là tên não tàn tra ra Lâm Hi độc thân? Tư liệu này cũng mẹ nó quá hố người.
Hắn còn tưởng rằng Tưởng Lâm Dữ là ông chủ cũ của Lâm Hi nên giật dây bắc cầu, hoá ra người ta là một đôi.
Cũng phải, nào có ông chủ cũ nào làm từ thiện với cấp dưới như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


