Cha của Triệu Vĩnh Mai là ông Triệu Tùng Sơn nghe lời của con trai cả và con gái cả xong, liền chốt hạ: “Vĩnh Mai nếu không khỏe thì cứ ở nhà mà nghỉ, nhà mình không thiếu chút điểm công đó đâu.”
Dẫu sao con trai cả trong nhà vừa biết ăn vừa biết làm, bình thường còn thường xuyên ra ngoài sửa đường, đào mương, đào hồ chứa nước, điểm công anh kiếm được trong đại đội luôn thuộc hàng tốp đầu. Bản thân ông Triệu Tùng Sơn cũng là kế toán của đại đội, hằng ngày vẫn làm việc trên đồng, một mình kiếm điểm công bằng hai người.
Có vợ chồng ông cộng với con trai cả, cuộc sống trong nhà tuy không gọi là giàu có nhưng cũng không đến mức thắt lưng buộc bụng. Không đến nỗi không cho con cái nghỉ ngơi ở nhà một buổi hay nửa ngày.
Mẹ Triệu Vĩnh Mai, bà Tiền Ngọc Quyên, liếc ông một cái rồi nói: “Mọi người thật đúng là chiều hư Vĩnh Mai rồi. Bình thường tôi đã thấy nó ngủ mỗi ngày mười tiếng là hơi dài. Theo tôi thì người ta vẫn nên ngủ sớm dậy sớm, chín giờ tối nằm xuống, năm giờ sáng dậy, cả ngày tinh thần minh mẫn biết bao nhiêu!”
Tuy nói vậy nhưng bà vẫn quan sát kỹ sắc mặt Triệu Vĩnh Mai, bảo: “Xem dưới mắt con có quầng thâm kìa, da con trắng nên cái quầng thâm này trông đen sì sì ra. Hay là tí nữa mẹ dẫn con ra trạm xá mua ít thuốc về đắp nhé.”
Triệu Vĩnh Mai có chút bất lực: “Mẹ, con chỉ là đêm qua bị bóng đè một chút thôi, cũng chẳng phải chuyện gì lớn lao, mọi người cứ làm việc của mình đi, đừng quá lo lắng cho con.”
Bà Tiền Ngọc Quyên không chịu: “Cái đứa nhỏ này, bị bóng đè sao không nói sớm. Thôi đừng nấu cơm nữa, mau về phòng nghỉ đi, mẹ nấu cho con bát canh toan táo nhân, uống vào là khỏe ngay.”
Triệu Vĩnh Mai biết cha mẹ, anh chị đều xót mình. Lòng cô cảm thấy ấm áp vô cùng, nhưng hiện giờ cô chẳng những không buồn ngủ mà trái lại, vì giấc mơ kia mà đầu óc đang tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Triệu Vĩnh Mai không muốn quay lại giường nằm ngủ nữa, cô biết hễ mình nằm xuống là sẽ không nhịn được mà nhớ lại giấc mơ kỳ quái đêm qua.
Thế là cô nói: “Cha mẹ, nếu mọi người đã đồng ý cho con nghỉ buổi sáng thì con xin phép lười một chút vậy. Nhưng con cũng không muốn ngủ, cha mẹ ạ, con muốn lên tiệm sách Tân Hoa trên huyện xem tạp chí Hồng Kỳ đợt mới nhất đã về chưa.”
Triệu Vĩnh Mai gật đầu. Bà nội cô thực ra ở cùng một sân, nhưng nhà cô và nhà bà được ngăn cách bởi một bức tường, ở giữa chỉ để lại một cánh cửa nhỏ.
Tất nhiên không phải do cha mẹ Triệu Vĩnh Mai không hiếu thuận mà cố ý ngăn cách người già. Mà là do chính bà nội không thích đông người, bà nói lúc trẻ chăm con cái đã phát ngán rồi. Bà sinh được hai người, cộng với bốn người con riêng của ông nội để lại, lúc đó bà vừa giữ thể diện vừa mạnh mẽ, làm mẹ kế cũng phải làm đến mức tốt nhất. Một cô gái trẻ hơn hai mươi tuổi mà phải gồng gánh nuôi lớn sáu đứa trẻ. Khi còn trẻ đã lao tâm lao lực, giờ bà chỉ muốn ở một mình trong sân, tận hưởng sự thanh tĩnh, không muốn ở cùng con cháu, thậm chí hàng xóm láng giềng cũng chẳng muốn tiếp.
Bình thường mấy anh chị em Triệu Vĩnh Mai luân phiên mang cơm cho bà, luân phiên sang đó ngủ cùng bà vào buổi tối. Đương nhiên không phải bà sợ buồn mà cần người bầu bạn, mà là vì bà đã cao tuổi, buổi tối lại tối trời, có người ở bên cạnh thì cả nhà cũng yên tâm hơn.
Bà nội Triệu Vĩnh Mai ghét nhất sự náo nhiệt, cho dù là cô cháu gái bà cưng chiều nhất, nếu Triệu Vĩnh Mai nũng nịu bên cạnh bà quá lâu cũng sẽ bị bà chê là phiền phức.
Đây cũng là lý do Triệu Vĩnh Mai thấy kỳ quặc về chuyện mình đi làm mẹ kế trong mơ, nếu bà nội nghe thấy cô định làm mẹ kế cho người ta, chắc chắn bà sẽ cầm gậy đánh cho cô một trận tơi bời.
Triệu Vĩnh Mai đã quyết định sẽ đến nhà máy của Dượng để dò hỏi cho ra nhẽ, nên sau khi ăn sáng xong, cô liền đi sang chỗ bà nội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



