Đợi Tần Khung từ điểm thanh niên trí thức lấy lọ cao tì bà nhỏ quay lại nhà Triệu Vĩnh Mai thì các bạn nữ đã rời đi rồi.
Triệu Vĩnh Mai đang ngồi sưởi nắng dưới mái hiên trước cửa, nắng trưa ấm áp chiếu lên người khiến cô cũng thấy ấm lòng.
Thấy Tần Khung đến, cô đẩy cái ghế đẩu bên cạnh tới: "Bác sĩ Tần, anh ngồi đi."
Tần Khung ngồi xuống, cảm giác có người đang nhìn mình, ngoảnh đầu lại thấy nửa cái đầu thò ra ở cửa.
Triệu Vĩnh Mai cũng nhìn thấy, vội bảo: "Ồ, đó là em trai tôi Triệu Vĩnh Sơn, tính thằng bé hơi nhát."
Tần Khung đưa tay lấy hai viên kẹo từ túi ra, quay sang hỏi Triệu Vĩnh Sơn: "Vĩnh Sơn, ăn kẹo không?"
Anh hỏi xong mãi không thấy hồi âm, hơi khó hiểu nhìn Triệu Vĩnh Mai.
Triệu Vĩnh Mai lên tiếng: "Vĩnh Sơn, thanh niên trí thức Tần hỏi em có ăn kẹo không, dù ăn hay không em cũng phải trả lời một tiếng."
Triệu Vĩnh Sơn chậm chạp nhích người từ trong nhà ra, nhích đến trước mặt Tần Khung, nhìn Tần Khung rồi lại nhìn chị ba Triệu Vĩnh Mai, mặt đỏ gay gắt mãi mới nặn ra được một câu: "Anh Tần, em muốn ăn."
Tần Khung mỉm cười ôn hòa, đưa tay cầm kẹo cho cậu bé: "Được, cho em này."
Triệu Vĩnh Sơn nhận lấy kẹo, hét to một câu: "Cảm ơn anh Tần. Em, em… em đi tìm chị cả luộc trứng cho anh ăn." Hét xong liền chạy biến đi như thỏ đế.
Tần Khung nhìn bóng lưng cậu bé chạy mất, không nhịn được cảm thán: "Đồng chí Vĩnh Mai, em trai cô chạy nhanh thật đấy, nhát gan quá. Hôm qua tôi chẳng phải đã gặp cậu bé rồi à? Sao hôm nay thấy tôi vẫn như người lạ thế?"
Triệu Vĩnh Mai nhận lấy rồi nói: "Oa, hóa ra đây là cao tì bà à? Là nấu từ quả tì bà sao? Tôi còn chưa được ăn quả tì bà bao giờ."
"Đúng vậy, cao tì bà là đem quả tì bà rửa sạch, bóc vỏ bỏ hạt, thêm một ít bột xuyên bối, đường phèn rồi nấu thành."
Tần Khung nói xong lại bổ sung thêm một câu: "Quả tì bà trong sân nhà tôi là giống chín sớm, hàng năm cứ tháng Ba là chín rồi. Nếu sau này tôi có phép về thăm người thân thì để về nhà ăn Tết, đúng lúc có thể mang cho cô một ít tì bà."
Triệu Vĩnh Mai vội vàng từ chối: "Thôi thôi, tôi chỉ nói bâng quơ vậy thôi, trên thế giới này những thứ tôi chưa được ăn hay chưa được thấy còn nhiều lắm. Tôi tin sau này nhất định tôi có thể tự mình ăn được, dùng được. Đúng rồi, anh Tần, lọ cao tì bà này bao nhiêu tiền vậy, tôi trả cho anh."
Nói đoạn cô lấy từ trong túi ra một cái túi vải nhỏ, cái túi này cô dùng đã rất cũ nhưng rất sạch sẽ, bên trên còn dùng chỉ đỏ thêu tám chữ lớn "Học tập tốt, tiến bộ mỗi ngày".
Tần Khung lúc đưa cao tì bà cho Triệu Vĩnh Mai chưa từng nghĩ đến chuyện lấy tiền, nghe cô hỏi vậy liền nói ngay: "Không cần đâu, cái này là nhà nấu, không đáng bao nhiêu tiền đâu."
Triệu Vĩnh Mai không đồng tình với cách nói này: "Sao lại không đáng tiền chứ, tôi tuy chưa ăn tì bà, cũng không biết xuyên bối là gì, nhưng chắc chắn là không rẻ. Hơn nữa trong này còn cho cả đường phèn. Anh xem bệnh cho tôi thì coi như tôi nợ anh ân tình, không trả tiền anh nữa. Còn lọ cao tì bà này tôi nhất định phải trả tiền cho anh."
Tần Khung bảo: "Thực sự không cần mà, tì bà là hái ở sân nhà, loại quả này không để được lâu, ở chỗ chúng tôi cũng không đắt. Trong lọ cao này chỉ có xuyên bối là đắt một chút nhưng cũng không cho nhiều. Chúng ta giờ cũng coi như là bạn rồi phải không, đã là bạn thì hà tất phải tính toán nhiều thế."
Triệu Vĩnh Mai nghiêm sắc mặt: "Chính vì là bạn nên tôi mới phải trả tiền anh chứ. Nếu tôi không trả tiền thì chúng ta không phải bạn bè, mà là một kẻ khôn lỏi và một kẻ khờ đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

