Chuyện Triệu Vĩnh Mai bị ốm qua cái miệng rộng của cậu em Triệu Vĩnh Sơn đã đồn khắp đại đội. Một nữ thanh niên trí thức gả cho người địa phương sau khi biết chuyện, sáng nay đi làm đã kể lại với các nữ thanh niên trí thức khác.
Mấy cô nàng mới đến có chút không tin: "Thật hay giả vậy chị, cô ấy học giỏi thế cơ ạ?"
"Đúng vậy, Vĩnh Mai học rất giỏi, lại còn ham học hỏi nữa. Ngoài kiến thức trong sách vở, em ấy còn rất đa tài, từ ca hát, kéo đàn phong cầm, thổi kèn harmonica đến ngâm thơ, món nào cũng biết và món nào cũng thạo. Quan trọng nhất là cái gì em ấy cũng thích học."
Một nữ thanh niên trí thức khác tiếp lời: "Nhưng theo tôi thấy, điểm tốt nhất của cô ấy là tính cách, rất phóng khoáng, dứt khoát, có gì nói nấy chứ tuyệt đối không dây dưa lằng nhằng. Tôi là tôi ghét nhất kiểu người ngoài mặt thì hiền lành yếu đuối mà sau lưng lại đâm chọc người khác."
Nói đoạn, cô này còn liếc mắt nhìn một nữ thanh niên trí thức khác. Tào Hoa thấy vậy vội ngắt lời: "Đang nói chuyện Vĩnh Mai thì cứ nói Vĩnh Mai thôi, đừng có kéo người khác vào, không tôi bảo với Vĩnh Mai là em ấy giận cô đấy."
Cô gái kia vội vàng xin hàng: "Được rồi, biết cô và Vĩnh Mai thân nhất rồi, tôi không nói nữa là được chứ gì?"
Tào Hoa gật đầu, quay sang bảo ba cô gái mới: "Các em mới đến, có những chuyện ở lâu sẽ rõ. Nhưng chị dặn trước, điểm thanh niên trí thức của mình người không nhiều nhưng tâm tư thì không ít đâu, nên mới đến thì cứ học nhiều, nhìn nhiều, nghĩ nhiều vào."
Bản thân Tào Hoa cũng là thanh niên trí thức nên có những lời không tiện nói toạc ra. Ngay cả trong giới thanh niên trí thức với nhau cũng chia bè kết phái.
Có kẻ coi thường người nông thôn, chỉ giao du với người thành phố, ngay cả người học xong cấp ba như Triệu Vĩnh Mai cũng chẳng thèm đoái hoài.
Có người đã lấy vợ hoặc gả chồng địa phương, hoàn toàn hòa nhập vào nơi này.
Lại có người như chị ấy, có bạn thân thiết trong đại đội nhưng vẫn chỉ coi mình là khách qua đường.
Ba cô gái mới đến chưa hiểu hết ý tứ trong lời nói đó, nhưng biết đối phương có ý tốt nên đều ghi nhớ trong lòng.
Cùng lúc đó, bên phía các nam thanh niên trí thức cũng đang bàn tán về Triệu Vĩnh Mai.
Một anh chàng cố ý hỏi người bên cạnh: "Diêu Văn này, tôi nghe bảo Triệu Vĩnh Mai bị ốm đấy. Nhóm Tào Hoa thân với cô ấy lắm, tí nữa chắc chắn sẽ đi thăm. Cậu có đi không?"
Anh chàng tên Diêu Văn kia coi như không nghe thấy, chẳng buồn đáp lời.
Anh chàng vừa mở miệng tỏ vẻ không vui, bĩu môi một cái. Cái anh chàng Diêu Văn này ngay từ lúc mới xuống đây cắm bản đã để mắt đến Triệu Vĩnh Mai, khi đó cô còn đang học cấp ba trên huyện. Mỗi lần cô về thì thường ghé điểm thanh niên trí thức thảo luận việc học với các chị em và học đàn phong cầm từ Tào Hoa.
Lâu dần, các nam thanh niên trí thức cũng quen mặt cô. Tuy không phải người thành phố nhưng cô có đôi mắt sáng, hàm răng đều tăm tắp, tính cách lại hoạt bát đáng yêu. Quan trọng nhất là cô ham học, thành tích luôn đứng đầu.
Ngoài việc học ra còn đa tài đa nghệ, Diêu Văn thích cô cũng là chuyện thường tình.
Nhưng điều đáng ghét là ở chỗ Diêu Văn này là: một mặt thì thích người ta, mặt khác lại tự phụ mình là người thành phố, đối với Triệu Vĩnh Mai luôn giữ vẻ cao ngạo.
Chẳng riêng gì với cô, ngay cả với những người cùng là thanh niên trí thức thành phố, anh ta cũng luôn bày ra vẻ ưu tú thượng đẳng. Thế nên có người mới cố ý nhắc đến Triệu Vĩnh Mai trước mặt anh ta, thấy anh ta không thoải mái thì họ lại lấy làm hả dạ.
Mọi người đọc xong cho mình xin chút đánh giá đẩy truyện nha!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
