Vĩnh Liên là con gái lớn trong nhà, từ nhỏ đã chăm sóc các em, người lại siêng năng, tính tình hiền hậu, vóc dáng lại xinh đẹp, người như chị tìm đối tượng đương nhiên dễ dàng hơn.
Nhưng danh tiếng của chị hai Triệu Vĩnh Lan trong đại đội thì không bằng chị cả, chị ấy có chút tính hiếu thắng, ngay cả em trai chơi đùa với trẻ con thỉnh thoảng chịu thiệt một chút chị ấy cũng phải đi đòi bằng được.
Lúc chị hai mới bắt đầu xem mắt, bà nội đã nói rồi, tính cách tuyệt đối không chịu thiệt như chị hai, những nhà nhiều con trai đương nhiên không dám cưới chị về, sợ con trai bị vợ xúi giục quậy phá trong nhà thì cả nhà không yên ổn.
Còn những nhà chỉ có một mụn con trai thì lại càng coi con như bảo bối, không đành lòng cưới cô vợ ghê gớm về quản thúc con mình.
Bà nội luôn dặn chị hai, trong lòng cứng cỏi chút không sao nhưng ngoài mặt phải mềm mỏng đi.
Triệu Vĩnh Mai cảm thấy tính cách mạnh mẽ như chị hai cũng chẳng có gì sai. Thực ra chị cả Vĩnh Liên cũng chẳng phải không mạnh mẽ, chỉ là chị không cố ý thể hiện sự cứng rắn ra ngoài, nhưng chung sống lâu sẽ biết chị ấy là người "ngoài mềm trong cứng", vào việc chính sự chị ấy còn kiên định lập trường hơn cả chị hai Vĩnh Lan.
"Sao mà không giận được? Tính của chị hai em còn lạ gì, chỉ được cái miệng là giỏi, lúc thì bảo mẹ coi thường chị ấy, lúc thì bảo mẹ thiên vị. Nói đến mức mẹ phát phiền, cuối cùng mẹ bảo: mẹ tìm đối tượng xem mắt cho con chứ không phải tiễn con đi làm tiểu thư bà hoàng. Mẹ bảo nhà mình điều kiện thế nào, bản thân Vĩnh Lan nhân phẩm ra sao, xứng với đối tượng thế nào đều đã có định số cả rồi. Sau đó mẹ kể tên mấy anh thanh niên mà mẹ thấy được."
"Rồi sao nữa?"
"Chị hai em nghe xong vẫn không ưng ý ai, cuối cùng mẹ cũng không vui, bảo với chị hai: xem mắt là chọn ra một người trông tốt nhất trong số tất cả những người có thể lựa chọn, cảm thấy có thể cùng người đó sống đời sung túc. Người mà con thấy tốt vốn dĩ không nằm trong phạm vi con có thể lựa chọn, thì chỉ có thể chọn trong số những người có thể chọn thôi. Lời mẹ nói không sai, nhưng chị hai em vẫn cứng miệng, bảo đàn ông mẹ giới thiệu hoặc là không có công việc tử tế, hoặc là dáng lùn, hoặc là trông không có thần thái, luộm thuộm bẩn thỉu. Đàn ông như thế sao mà tìm được vợ?"
Triệu Vĩnh Mai tò mò: "Thế mẹ nói sao?"
"Mẹ bảo, cứ như lời con nói thì Vĩnh Sơn nhà mình tương lai chắc cũng phải ở góa cả đời rồi."
Triệu Vĩnh Mai nghe vậy thì phì cười. Em út Vĩnh Sơn năm nay mười bốn tuổi nhưng chiều cao chẳng đáng bao nhiêu, thậm chí còn chưa cao bằng Triệu Vĩnh Mai hồi mười bốn tuổi. Tuy không biết lớn lên có vạm vỡ hơn được không nhưng hiện tại nó đúng là nhỏ thó gầy gò. Trong ký ức của Triệu Vĩnh Mai, anh cả Vĩnh Diên năm mười bốn tuổi đã có thể gánh vác việc lớn rồi. Lúc đó anh học hết một năm cấp hai không học nổi nữa, bắt đầu ra đồng kiếm điểm công. Năm đầu tiên điểm công anh kiếm được đã nhiều hơn cả mẹ rồi.
Em trai mười bốn tuổi mà giờ vẫn như đứa trẻ, lại còn học hành không ra sao, không ham học, đến cả tiểu học còn lưu ban. Nhà họ cũng chỉ là nông dân bình thường, cha tuy có nghề kế toán nhưng trong nhà chỉ có chị hai Vĩnh Lan và Triệu Vĩnh Mai là chịu theo học.
Trước đây Triệu Vĩnh Mai cũng không nghĩ xem em út lớn lên sẽ thành hạng người gì, nhưng giờ nghe chị cả nói vậy, đột nhiên thấy không ổn, không thể cứ mặc kệ nó mải chơi mỗi ngày được.
Chị cả Vĩnh Liên lại nói: "Em cũng biết chị hai em là người thương thằng út nhất trong mấy anh chị em mình mà. Nghe mẹ nói thế là không vui ngay. Nhưng nó muốn phản bác cũng không phản bác được gì, thế là vừa vội vừa giận, đồng thời trong lòng cũng có phần công nhận lời mẹ nói. Cảm thấy thằng út mà không quản nữa thì không kịp mất. Thế nên lúc nãy nói đến chuyện đó, nó mới đột nhiên nghiêm khắc với thằng bé như vậy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
