Đến khi cô hoàn toàn tỉnh táo thì bên ngoài trời đã sáng rõ.
Sử dụng thần thức quan sát một lượt, trong phòng và ngoài sân đều không có ai.
Đối với việc thần thức có thể phát ra ngoài, Lý Mộng Kỳ vẫn cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Không biết là do bản thân đã hấp thu rất nhiều linh hồn còn sót lại của bà Lý và nguyên chủ hay là do phúc lợi khi được liên kết với không gian.
Vì không thể tìm được câu trả lời chính xác, Lý Mộng Kỳ cũng không còn bận tâm đến nguyên nhân nữa, dù sao bản thân cô cũng là người được hưởng lợi.
Trước đó đã sử dụng vài lần, hiện tại cô đã có thể thu phóng tự nhiên.
Vừa rồi cố gắng cảm nhận một chút, khoảng cách xa nhất có lẽ phải gần 200 mét, như vậy đã là rất tốt rồi.
Chuyến xuyên không xui xẻo này lại mang đến cho cô một bàn tay vàng lợi hại như vậy, Lý Mộng Kỳ cảm thấy không còn khó khăn nào có thể ngăn cản được cô nữa.
Nhân lúc trong nhà không có ai, tranh thủ xử lý nốt công việc còn dang dở trong gian phòng của trung tâm mua sắm.
Thực ra việc quan trọng nhất chính là lấy bộ quần áo của nguyên chủ ra, những thứ khác chỉ cần sắp xếp lại một chút, để trong phòng là được.
Dọn dẹp mọi thứ xong xuôi, cô lại gấp gọn chăn màn trên giường.
Mặc dù trong bụng đang réo lên vì đói, nhưng chủ nhà không có ở nhà, cô cũng không tiện tự ý lục lọi đồ đạc trong nhà người ta.
Lấy sữa bò và bánh ngọt từ trung tâm mua sắm ra, tạm thời lót dạ một chút.
Nhìn trời bên ngoài, cũng không biết bây giờ là mấy giờ rồi? Không có điện thoại xem giờ thật sự là bất tiện.
Nghĩ đến vô số đồng hồ hàng hiệu ở tầng một trung tâm mua sắm, Lý Mộng Kỳ quyết định tìm thời gian vào đó xem thử.
Xem có thể tìm được chiếc đồng hồ nào có kiểu dáng bình thường một chút để lấy ra dùng tạm, biết đâu có thể bán lấy chút tiền tiêu vặt.
Ăn uống no nê, Lý Mộng Kỳ ngồi trên giường, nhàm chán đánh giá gian phòng trước mặt.
Kế đến là phía Bắc, gần cửa sổ, kê một chiếc giá bốn tầng, trên giá chất đầy các loại lương thực và rau khô.
Gần góc Tây Bắc, cạnh cửa thông với phòng bên cạnh là một chiếc giá để đồ dùng rửa mặt, phía trên đặt một chiếc chậu men sứ màu đỏ in hình chữ Hỷ, trên thanh ngang của giá treo một chiếc khăn mặt mới.
Mép giường đất cạnh tường lửa kê một chiếc bàn gỗ mun đen bóng có thể gấp lại.
Cả căn nhà chỉ có bấy nhiêu đồ đạc, tuy không phải giàu có sung túc nhưng cũng chẳng đến nỗi nghèo khó.
Quan sát khắp lượt căn nhà, tiếng động cũng vọng lại từ phía cổng.
Thử dò xét bằng thần thức xem sao, hóa ra là ông bà bí thư đã về, trên lưng vẫn còn đeo gùi.
Trong giỏ có cá có thịt, lại còn có cả đậu phụ đông lạnh và trứng gà, vậy mà còn có cả gạo trắng với bột mì.
Dù biết ngày mai là giao thừa, những thứ này chưa chắc đã là mua riêng cho mình nhưng trong lòng Lý Mộng Kỳ vẫn dâng lên cảm giác ấm áp.
Cô đâu phải chưa từng nghe nói đến những câu chuyện cha mẹ chồng cay nghiệt đối xử với con dâu như thế nào?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)