Thực ra, những học sinh tốt nghiệp cấp ba địa phương như Thẩm Linh Linh có cơ hội vào cơ quan hoặc đơn vị sự nghiệp, tất nhiên Thẩm Linh Linh cũng đã âm thầm đăng ký dự thi, đáng tiếc là không đỗ.
Chuyện này người trong thôn đều không biết.
Nhưng cô ta may mắn, không lâu sau thôn mở trường tiểu học, cô học sinh cấp ba duy nhất của đội này cũng thuận lợi trở thành giáo viên.
Thực ra thành tích học tập của Thẩm Linh Linh chỉ ở mức trung bình, nếu không thì cũng không trượt kỳ thi tuyển dụng nhiều lần như vậy. Sau nhiều lần vấp ngã, bây giờ cô ta rất coi trọng công việc giáo viên thôn này. Đặc biệt là năm ngoái, một giáo viên của đại đội Tùng Thụ được điều đến trường tiểu học xã, điều này khiến Thẩm Linh Linh nhìn thấy không gian thăng tiến trong công việc của mình, thầm mong mình cũng có thể đến trường tiểu học xã, trường tiểu học huyện thậm chí là trường tiểu học thành phố.
Cũng vì vậy, khi nhìn thấy Thẩm Mạt Nhi xuất hiện bên ngoài thôn, lòng Thẩm Linh Linh liền khựng lại.
Cô ta vẫn còn nhớ, Thẩm Mạt Nhi đã để mắt đến công việc này của cô ta!
Vừa hay bài kiểm tra và giấy khen đã phát xong, bọn trẻ reo hò nhảy cẫng lên kêu "Nghỉ hè rồi", "Tạm biệt cô giáo", nhanh chóng tản đi như chim muông. Thẩm Linh Linh có chuyện trong lòng, không quan tâm đến học sinh lắm, mà bước nhanh về phía Thẩm Mạt Nhi: " Thẩm Mạt Nhi, em đến đây làm gì?"
Thẩm Mạt Nhi nhìn cô ta, vẻ mặt vô tội nói: "Đây là nơi của thôn, đâu có quy định là xã viên không được đến, đúng không?" Cô do dự một chút: "Chị hung dữ như vậy, không phải lại muốn bắt nạt em chứ?"
Thẩm Linh Linh: "..."
Cô ta tức giận nói: "Em đừng nói bậy, chị có bao giờ bắt nạt em đâu?!"
Thẩm Mạt Nhi lẩm bẩm: "Mượn nhà, cướp lương thực, còn không tính là bắt nạt sao?"
Cô thậm chí còn không thèm nhìn Thẩm Linh Linh lấy một cái, tự mình bước đi nhẹ nhàng.
Thẩm Linh Linh càng nghĩ càng thấy không ổn, nghĩ đi nghĩ lại vẫn phải cứng đầu vào phòng làm việc, tìm Trình Đào thăm dò xem Thẩm Mạt Nhi đến đây làm gì.
Trình Đào đeo kính, trông có vẻ già dặn, nghe Thẩm Linh Linh hỏi vậy, trên khuôn mặt hơi nghiêm nghị lộ ra nụ cười trêu chọc, nói: "Đồng chí Thẩm Mạt Nhi đến đây mượn sách giáo khoa cấp ba của tôi. Cô ấy nói cô giữ sách như giữ con ngươi mắt không cho cô ấy mượn, cô ấy mượn sách về sẽ phải thức khuya học tập miệt mài để vượt qua cô. Ha ha, hai chị em các cô thật thú vị."
Thẩm Linh Linh: "..."
Thẩm Mạt Nhi hỏi mượn sách của cô ta bao giờ, căn bản là không có!
Mặc dù Thẩm Mạt Nhi có thật sự hỏi mượn của cô ta, Thẩm Linh Linh cũng sẽ không cho mượn nhưng trên thực tế Thẩm Mạt Nhi căn bản chưa từng mở lời với cô ta!
Nói dối, con nhỏ hai mặt này đang nói dối!
Rời khỏi thôn nhỏ, Thẩm Mạt Nhi xách theo chiếc giỏ tre đựng hai quyển sách giáo khoa cấp ba đến đất tự canh tác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)