Có lẽ họ cố tình nhắc đến chuyện nhà cửa, sau đó ép cô ta dùng nhà để đổi công việc, dù sao thì điều này hoàn toàn có thể và hoàn toàn khả thi.
Thẩm Linh Linh cảm thấy thái dương mình giật giật, tim cũng đập thình thịch, cô ta không nhịn được mà bước lên một bước, vô thức đưa tay định túm lấy Thẩm Mạt Nhi ——
Ngay lúc này, Thẩm Mạt Nhi không biết sao đột nhiên lùi lại hai bước, miệng còn hoảng hốt kêu lên một tiếng "Cha ơi."
Sau đó, chưa đợi Thẩm Linh Linh kịp phản ứng, Thẩm Thiệu Nguyên ở cách đó không xa đã rất nhanh nhẹn vòng qua đám đông chạy tới: "Mạt Nhi, Mạt Nhi, đừng sợ, cha đến rồi, cha đến rồi!"
Ông chạy tới chắn trước mặt Thẩm Mạt Nhi, nhìn Thẩm Linh Linh với vẻ mặt đau lòng tột độ: "Linh Linh, sao con lại có thể như vậy?! Các con bắt nạt chú thì thôi, các con còn muốn bắt nạt Mạt Nhi nữa sao?! Từ nhỏ nó đã mất mẹ, theo người cha vô dụng này chịu đủ mọi cực khổ, thậm chí còn suýt chết đói, vậy mà con còn muốn bắt nạt nó, chú thật sự nhìn nhầm con rồi!"
"Trời ơi, tại tôi vô dụng, nhà cửa của cha mẹ để lại cũng không giữ được, đứa con gái duy nhất cũng không bảo vệ được, tôi sống còn có ý nghĩa gì nữa?! Trời ơi, ông hãy nhanh chóng giáng một tiếng sét xuống đi, không cần phải giết chết những kẻ lang tâm cẩu phế này, chỉ cần giết chết người làm cha mà vô dụng như tồi này là được!"
Thẩm Linh Linh: "......"
Cô ta cố gắng giải thích: "Chú bảy, chú hiểu lầm rồi, con không bắt nạt Mạt Nhi, con chỉ muốn nói lý với nó thôi."
Thẩm Thiệu Nguyên nhìn cô ta, đau đớn gật đầu: "Chú biết, con muốn nói lý với con gái chú, giống như hồi trước chú cả và cha con nói lý với chú, bắt chú nhường nhà cho các cháu trai kết hôn vậy."
Thẩm Linh Linh: "......"
Cô ta đột nhiên phát hiện mình càng nói càng sai, hoàn toàn không giải thích rõ ràng được.
Thẩm Kiến Thiết vốn còn muốn giúp đỡ nhưng nghe Thẩm Thiệu Nguyên kéo cả mình vào, lập tức ngậm miệng, thậm chí còn xách túi lương thực lùi lại phía sau.
Thực ra lời chú bảy nói cũng không phải hoàn toàn vô lý, gian nhà đó tuy là anh cả ở nhưng anh ta và Thẩm Linh Linh cũng được hưởng lợi.
Hai gian nhà còn lại trong nhà, một gian là cha mẹ anh ta ở, một gian còn lại anh em họ chia nhau mỗi người nửa gian.
Chính vì có nửa gian nhà ngói rộng rãi, anh ta mới có thể thuận lợi kết hôn lập gia đình cách đây vài năm.
Đừng thấy chỉ là nửa gian, dãy nhà đó xây từ sớm, lúc đó không ai quản lý diện tích lớn nhỏ nên mỗi gian nhà đều rất rộng, nửa gian cũng có thể bằng một gian nhà của người khác rồi.
Lúc này, Tào Mai vẫn luôn đứng bên cạnh xem kịch đột nhiên lên tiếng: "Theo tôi thì, anh em ruột có vay mượn nhau chút lương thực thì có là gì, tôi đây vay chưa được bao lâu thì trả rồi mà! Đâu giống như nhà anh chị hai với anh chị ba, vay nhà người ta mà vay đến gần hai mươi năm! Nhà tôi chưa từng làm chuyện thiếu đức như vậy, nhà tôi làm việc luôn đàng hoàng, chỉ có những kẻ mù mắt điếc tai mới đi nói xấu sau lưng nhà tôi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)