Cha anh vuốt mắt kính, nói: "Đúng vậy, con cứ giả nghèo, càng nghèo càng tốt, quần áo chăn gối ở nhà đều chuẩn bị cho con những thứ cũ nát nhất rồi.”
Ông ấy thấy tình hình này nhất thời sẽ không thay đổi, sau này con gặp người thích hợp thì cũng có thể kết hôn định cư ở nông thôn, điều kiện không cần quá khắt khe, tám đời bần nông, ba đời bần nông gì cũng được.
“Nếu không thì con ở nông thôn cả nửa đời người, không thể cứ mãi sống độc thân chứ?" Những người khác trong nhà cũng lần lượt lên tiếng phụ họa, bà nội anh còn cảm thán: "May mà mẹ con sinh ra con đẹp trai, dựa vào khuôn mặt này, ít nhiều gì cũng có thể lừa được một cô vợ chứ?"
Bị họ hăng hái bàn tính, không khí như gió thổi cỏ lay, đại họa sắp đến, sắp phải xa nhau đều không còn nữa, mặt mày Phó Minh Trạch lập tức đen sì về phòng thu dọn hành lý.
Nhưng Phó Minh Trạch cũng biết những lời mà những người lớn tuổi trong nhà nói cũng không phải là không có lý.
Những người lớn trong nhà nhân lúc gia đình chưa xảy ra chuyện đã đưa anh xuống nông thôn, hồ sơ hộ khẩu của anh không có vấn đề gì, người bình thường cũng sẽ không truy cứu điều tra đến cùng nhưng nếu anh quá phô trương gây sự chú ý thì khó tránh khỏi sẽ xảy ra chuyện gì đó, vì vậy sau khi xuống nông thôn, anh vẫn theo lời dặn của những người lớn trong nhà mà cố gắng giả nghèo.
"Sau này con gặp người thích hợp thì cũng có thể kết hôn định cư ở nông thôn... không thể cứ mãi sống độc thân chứ..." Nghĩ đến lời cha mình nói, mặt mày Phó Minh Trạch đen sì.
Phải nói rằng kết hôn, định cư ở nông thôn, lợi ích duy nhất có lẽ là có thể chuyển ra khỏi điểm Tri Thanh, không phải chen chúc với nhiều người như vậy nữa.
Nhưng đừng thấy nông thôn rộng rãi hơn thành phố nhưng thực ra người cũng đông hơn thành phố, hầu như nhà nào cũng có nhiều anh chị em, có nhà còn chưa chia gia sản, mấy thế hệ sống chung với nhau, ăn một bữa cơm có thể ngồi được mấy bàn.
Chưa chắc đã thanh tĩnh hơn điểm Tri Thanh.
Huống hồ thế nào thì thế nào, anh cũng không đến nỗi vì một tấc đất dung thân mà bán rẻ mình.
Bên này, những thanh niên trí thức đang cãi nhau, không xa, Tào Mai đang mặt mày đen sì mắng hai đứa cháu một trận tơi bời: "Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn, lương thực không còn, còn ăn cái rắm! Đừng nói là ăn cơm, ngay cả cháo cũng sắp không có mà ăn! Đứa nào đứa nấy, đều là quỷ đòi nợ mắt trắng!"
Đứa trẻ mười mấy tuổi chỉ nói theo mấy đứa trẻ khác muốn ăn cơm, đã bị bà ta bắt được, mắng một trận té tát, lập tức héo như cây mạ bị mưa bão.
Thẩm Linh Linh đứng bên cạnh nhìn không đành lòng, khuyên nhủ: "Dì Ba, mấy đứa Tiểu Vĩ vui vì được chia lương thực, dì mắng chúng nó làm gì." Nói rồi lấy từ trong túi xách ra một viên kẹo nhét vào tay Tiểu Vĩ: "Chia cho em trai ăn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)