Quân đội Đại Hạ can thiệp vào, nhanh chóng kết thúc cuộc chiến tranh. Sở quốc bị tổn hại nặng nề nguyên khí, còn Đại Hạ thì nhặt được một món hời lớn.
"Nực cười, cái đám người Đại Hạ xảo quyệt đáng chết kia. Đại quốc là do chúng ta cực khổ đổ máu mới đánh hạ được, chẳng lẽ giờ phải chia cho bọn chúng một nửa sao?"
Người Sở quốc thảy đều vô cùng phẫn nộ và bất mãn.
"Nhưng hiện tại chúng ta đã nguyên khí đại thương rồi. Nếu như không đồng ý, Đại Hạ vừa vặn sẽ có cái cớ để vác quân sang đánh, lúc đó chúng ta lấy cái gì mà ngăn cản đây?"
Tất cả mọi người lập tức rơi vào trầm mặc.
Đúng vậy, lấy cái gì để ngăn cản đây?
Cái đám người Sở quốc xưa nay vốn hiếu chiến, chỉ toàn đi bắt nạt kẻ khác, giờ đây cũng chẳng còn chút nhuệ khí nào nữa.
"Thật sự là nuốt không trôi cơn thịnh nộ này mà."
"Nếu như người Đại Hạ chiếm được Đại quốc, cộng thêm sáu tòa thành trì cắt nhường phía trước nữa, thì Sở quốc chúng ta đã bị Đại Hạ hoàn toàn bao vây chặt chẽ rồi."
"Các ngươi nói thì dễ nghe lắm, không dâng ra thì ngồi đây chờ người Đại Hạ lập tức đánh sang chắc? Mẹ kiếp, ngay từ đầu đã không nên khai chiến với Đại quốc mới phải."
"Nếu như Đại hoàng tử còn có thể thống lĩnh binh mã thì tốt biết mấy," có người khẽ buông một câu cảm thán.
Đại hoàng tử của Sở quốc vốn là một phần tử hiếu chiến, thực lực quân sự tương đương cường hãn. Nếu như hắn không gặp chuyện gì, thì cái nước Đại quốc cỏn con này đã sớm bị bọn họ đánh hạ từ lâu rồi.
Đáng tiếc thay...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)