"Ngươi nói xem, ta còn có thể quay về Sở quốc nữa không?" Ngũ hoàng tử ngồi bệt trên bậc thềm, nhìn vầng trăng trên đầu mà cất tiếng hỏi.
Hắn lúc này đã chẳng còn chút ngạo khí nào của ngày mới đặt chân đến Đại Hạ, cả người uể oải không chút phấn chấn, trong lòng ngập tràn lo âu, sốt ruột.
Tin tức từ Sở quốc cứ liên tiếp truyền tới.
Cao Bình — vị Sở hoàng hiện tại, chính là một kẻ điên, một tên biến thái, đúng chuẩn là một bạo quân.
Mẫu phi của hắn đã bị đày vào miếu am, bao nhiêu huynh đệ thảy đều đã chết, còn muội muội thì... sinh tử khó liệu.
Ngũ hoàng tử nếu hiện tại quay về Sở quốc, thứ chờ đón hắn chỉ có cái chết mà thôi.
Tên bạo quân Sở quốc kia tuyệt đối không dung tha cho sự tồn tại của hắn.
Ngũ hoàng tử dĩ nhiên tự biết rõ điều đó.
Cho nên hắn mới đau khổ.
Hắn cũng vô cùng sợ hãi.
Sở quốc đã trở thành mảnh đất cố hương mà hắn không thể nào quay về được nữa.
Hắn đột nhiên có chút thấu hiểu cho tâm trạng của An Khang năm đó.
An Khang khẽ hừ lạnh một tiếng trong lòng, hắn thấu hiểu cái rắm ấy! Thân phận hoàng đế và nam sủng có thể đem ra so sánh với nhau được sao?
Năm đó Ngũ hoàng tử đã sỉ nhục, bắt nạt hắn như thế nào?
Còn hiện giờ thì sao, ngày ngày hắn đều phải cơm bưng nước rót, cung phụng hầu hạ chu đáo cho Ngũ hoàng tử cùng cái đám người Sở quốc này.
Cứ nghĩ đến là lại thấy bất công vô cùng.
Hơn nữa, tình cảnh của Ngũ hoàng tử chắc chắn là vẫn tốt hơn Lục công chúa rất nhiều.
Ngọn gió đêm khẽ thổi qua dịu dàng.
Giống như một cái vuốt nhẹ cào vào lòng An Khang.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


