Vị đạo trưởng này đã ngoài năm mươi, tinh thần vô cùng quật cường, phấn chấn. Ông lập đàn làm một hồi pháp sự, rồi phát cho mỗi vị phi tần ở hậu cung một lá bùa hộ mệnh, bảo là đặt trong cung thì sẽ không còn tà ma ngoại đạo nào dám quấy nhiễu nữa.
Lúc An Cửu bước tới thì đạo trưởng đang ở chỗ của hoàng đế.
Hoàng đế vô cùng tò mò hỏi:
"Đạo trưởng, lá bùa này thật sự có thể trừ tà sao?"
[Cái lão già này không phải là một kẻ lừa đảo đấy chứ?] Hoàng đế thầm nghĩ như vậy.
Đạo trưởng khẽ lắc đầu đáp: "Bần đạo không dám phạm tội khi quân, lá bùa này thực chất không thể trừ tà."
Đạo trưởng thành thật khai rằng mấy lá bùa này vốn là giấy vẽ hỏng do đồ đệ của ông dùng để luyện tập mà thôi.
Cả hoàng đế và An Cửu thảy đều nghe đến ngơ ngác cả người.
Đúng là cạn lời luôn.
Không phải chứ đạo trưởng, ông cũng quá mức thành thật rồi đấy.
Đạo trưởng khẽ vuốt chòm râu hoa râm rồi mỉm cười:
"Trong cung vốn dĩ chẳng có tà ma nào cả, lá bùa này chẳng qua là để mua lấy sự an tâm mà thôi. Hơn nữa..." Đạo trưởng cười híp mắt vuốt mông ngựa: "Bệ hạ là chân long thiên tử, nơi nào có bệ hạ ngự giá, bất kỳ loài tà ma nào cũng tuyệt đối không thể đến gần thân."
Hoàng đế: "..."
An Cửu: "..."
Thế nhưng ai ai cũng đồn đại đạo trưởng là một bực thần nhân, bùa của ông đặc biệt linh nghiệm, thực sự có thể trừ tà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

