Cùng đến tham dự yến tiệc còn có Quách tiểu công tử và Lý tam.
Lý tam phát huy rất tốt trong kỳ khoa cử vừa rồi, đối với kỳ thi mùa xuân vào năm sau, hắn tự tin mười phần sẽ giành được thứ hạng cao.
Đây là một cơ hội ngàn năm có một.
Quách tiểu công tử khi nghe được thành tích của hắn thì vô cùng kinh ngạc, trong lòng bỗng chốc có chút hụt hẫng.
Đúng là kiểu vừa sợ huynh đệ phải chịu khổ, lại vừa sợ huynh đệ đột nhiên vươn lên cưỡi ngựa báu BMW.
Gì vậy trời?
Chẳng phải trước đây đã bảo là cùng nhau làm những kẻ vô dụng thích ăn lẩu thịt dê xiên sao? Sao tự dưng Lý tam học hành giỏi giang xuất sắc thế này?
Quách tiểu công tử hoài nghi sâu sắc, có phải Lý tam cố tình hẹn bọn họ ra ngoài ăn đồ nướng, còn bản thân thì lén lút ở nhà điên cuồng học tập đúng không?
Ài, chắc chắn là như vậy rồi!
Quách tiểu công tử kêu oai oái: "Nương, nếu người đã biết rõ như vậy, thế tại sao còn bắt con phải học làm gì ạ?"
Quách phu nhân cạn lời: "Người ta ai ai cũng học, con không học sao được?"
Quản hắn có thi đỗ hay không, điều đó không quan trọng, cứ học đi để mà biết đường mà hết hy vọng. Chứ nếu không học, lúc nào cũng có người ngoài nói ra nói vào rằng: Đứa nhỏ này thông minh lắm, chỉ là không thèm dùng cái thông minh ấy vào việc học hành thôi.
Quách phu nhân cảm thấy, nàng đâu phải chưa từng thấy qua người thông minh thực sự. Trên thực tế, người đã thông minh thì làm cái gì cũng thông minh, chỉ có những kẻ ngốc nghếch thì người ta mới dùng câu khách sáo kia để an ủi: "Nó thông minh nhưng không dùng vào việc học".
Nếu hắn thật sự thông minh, hắn lại không học nổi những thứ kiến thức trong sách vở chắc?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
