Không một ai dám lên tiếng.
Công trường vốn dĩ nên náo nhiệt, nay lại im phăng phắc như tờ.
Hoàng đế nán lại một lát rồi rời đi.
Ngay khi hắn vừa đi, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
An Cửu nhìn theo hướng hắn đi, nhận ra đó không phải là hướng về điện Quang Hoa, mà dường như là đi về phía kho tư khố.
Hắn đến kho làm gì nhỉ?
An Cửu thoáng thẩn thờ.
Hoàng đế quả thực đã đến kho, chỉ là lúc rảnh rỗi đột nhiên muốn ghé qua xem thử.
Sương Tuyết đang ngủ gật, bỗng nhiên nhìn thấy một đôi ủng đen thêu rồng bằng chỉ vàng, nàng ta lập tức tỉnh táo hẳn.
"Nô tì tham kiến Bệ hạ."
Hoàng đế hỏi: "Lưu ma ma đâu?"
"Nô tì đi gọi ngay đây ạ."
Trong lúc chờ đợi, Hoàng đế đưa mắt quan sát xung quanh, cứ cảm thấy nơi này rất quen thuộc. Dĩ nhiên trước đây hắn chắc chắn đã từng đến, nhưng cảm giác quen thuộc này lại khiến hắn có ảo giác như thể mình vừa mới ở đây vào ngày hôm qua vậy.
Hoàng đế bước về một hướng, càng đi lại càng thấy quen.
Lý công công đi theo phía sau lo lắng đến phát khiếp, mắt thấy hắn sắp tiến về phía căn phòng nhỏ của An Cửu thì vừa vặn Lưu ma ma đã quay lại.
Hoàng đế dừng bước, ngoái đầu nhìn lại phía sau một cái rồi mới bước vào trong kho.
"Bệ hạ muốn xem thứ gì ạ?" Lưu ma ma hỏi.
Hoàng đế đi quanh kho xem xét, hắn vốn không có cảm giác gì với những thứ này, nhưng lại đặc biệt thích một chiếc mũ miện. Đó là mũ dành cho nữ, màu hồng, không rõ làm bằng chất liệu gì nhưng nhìn rất thuận mắt.
"Cái này..." Hắn chỉ tay.
Lý công công vội vàng mang đi.
Lưu ma ma liếc nhìn một cái rồi thu lại tầm mắt.
Hoàng đế lại chọn một miếng ngọc bội. Miếng ngọc này rất thú vị, mặt trước có hình một con cá nhỏ, mặt sau được lót bằng vàng. Loại đồ vật này trước đây Hoàng đế vốn không thích, nhưng hôm nay nhìn thế nào cũng thấy vừa ý nên đã lấy đi.
Còn có một chiếc bình hoa màu hồng pha chút sắc đỏ...
Lưu ma ma càng lúc càng không hiểu nổi.
Ngược lại, Lý công công khẽ nheo mắt lại.
Hoàng đế chọn thêm vài món đồ chơi nhỏ nữa rồi rời đi.
Lưu ma ma nói nhỏ với Lý công công: "Bệ hạ thế này là có ý gì? Trước đây ngài ấy đâu có thích mấy thứ màu hồng màu đỏ ủy mị của nữ nhân như vậy."
Lý công công vẻ mặt thâm trầm: "Biết đâu Bệ hạ thay đổi tính nết thì sao."
Nói xong, lão cười hì hì rồi rời đi, trông tâm trạng có vẻ rất tốt.
Sương Tuyết đi tới hỏi: "Nghĩa mẫu, đồ Bệ hạ chọn có vấn đề gì sao?"
Lưu ma ma đáp: "Tất nhiên là có vấn đề, toàn là những thứ nữ tử yêu thích."
Sương Tuyết nhíu mày, giọng điệu có chút nôn nóng: "Không phải Bệ hạ vốn không gần nữ sắc sao?"
Lưu ma ma liếc nhìn nàng ta một cái rồi nói: "Bệ hạ là thiên tử, hậu cung giai lệ ba ngàn, chắc chắn sẽ có người mà ngài ấy thích."
Sương Tuyết bĩu môi, trong mắt loé lên tia không cam lòng.
Lưu ma ma lên tiếng cảnh cáo: "Dẹp ngay cái tâm tư đó đi, nếu còn có lần sau, ta cũng không bảo vệ được ngươi đâu."
Sương Tuyết cắn môi, gật đầu, nhưng trong ánh mắt vẫn lộ ra sự đố kỵ nồng đậm.
Lại bận rộn thêm một ngày, buổi tối khi An Cửu đi ăn cơm không thấy Tiểu Hoa đâu, bèn hỏi một cung nữ bên cạnh: "Tiểu Hoa đâu rồi?"
Cung nữ nọ hừ lạnh: "Ăn nói xằng bậy bị Khúc cô cô phát hiện, đuổi ra ngoài viện rồi."
Người ở ngoài viện đều là nha hoàn làm việc nặng. Bình thường toàn làm việc bẩn thỉu mệt nhọc như lau bàn, quét sân, giặt giũ, không thảnh thơi và có thể diện như ở trước điện, nhưng bù lại rất an toàn. Quan trọng nhất là họ sẽ không gặp mặt An Cửu nữa, vì bên ngoài do một vị cô cô khác quản lý.
Kẻ đáng ghét đã đi rồi, An Cửu thấy rất dễ chịu, còn ăn thêm được nửa bát cơm.
Vì chuyện ngày hôm qua nên An Cửu cũng không dám tự mình xuống bếp nữa, nàng quấn chăn ngồi đợi, nhưng đợi mãi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Nửa đêm, nàng vẫn bị đánh thức bởi những cú vỗ nhẹ như cũ.
An Cửu thức dậy mà không chút bất ngờ, nàng đẩy vị bạo quân đang giẫm lên giày mình ra, ngáp một cái định bước ra ngoài thì đột nhiên thấy trên tay hắn đang cầm một vật.
"Đây là cái gì?" An Cửu gan to bằng trời lên tiếng hỏi.
Bạo quân đưa cho nàng.
An Cửu cầm lấy xem thử, là một chiếc bình hoa màu hồng pha đỏ.
Một chiếc bình hoa màu hồng cơ đấy.
Đó còn là một chiếc bình sứ hồng do chính quan dao (*) tạo tác, giá trị liên thành.
"Bệ hạ thật là người thấu hiểu lòng người." An Cửu vừa nâng niu đặt chiếc bình lên bàn, ngẫm nghĩ một hồi lại vội vàng nhấc xuống.
Vật quý giá nhường này, lỡ như lúc bạo quân nổi trận lôi đình lại đem ra đập vỡ thì phí của trời.
Bạo quân chau mày, dường như đang đấu tranh tâm lý dữ dội. Hắn thực sự không hiểu nổi hành động của An Cửu, bèn trầm giọng mở miệng: "Tại sao... lại nhấc xuống?"
[Chẳng lẽ nàng không thích sao?]
An Cửu ngẩng đầu, kinh ngạc: "Ngài cũng biết nói chuyện cơ à?"
Nàng chợt nhớ ra, trước đây hắn cũng từng nói, nhưng hiếm khi thốt ra được cả câu hoàn chỉnh nên nàng vốn đã tự động phớt lờ.
Bạo quân: "..."
An Cửu thành thật đáp: "Nô tì sợ ngài nổi giận vô cớ rồi lại đập nát nó mất."
Bạo quân càng nhíu mày chặt hơn.
[Không vui chút nào.]
Hắn đâu có nổi giận vô cớ, rõ ràng là tại An Cửu không chịu đợi hắn cơ mà!!!
Đều không phải lỗi của hắn.
"Không được..."
An Cửu ngẩn ra: "Cái gì cơ?"
"Không được nhấc xuống." Hắn gằn giọng.
An Cửu tự thấy bản thân cũng thật tài giỏi, lại có thể khiến vị bạo quân vốn "cạy miệng không thốt nổi nửa lời" này nói nhiều đến thế.
Chẳng còn cách nào khác, nàng đành phải đặt lại chiếc bình lên bàn.
Đúng là tuyệt mỹ...
Càng ngắm càng thấy say lòng...
An Cửu quay sang dặn dò vị bạo quân bên cạnh: "Ngài tuyệt đối không được đập vỡ của nô tì đâu đấy."
Dù là Hoàng đế đi chăng nữa, nếu dám đập vỡ báu vật này của nàng, nàng nhất quyết sẽ không đại xá cho hắn đâu.
Trời ạ, thật sự là đẹp đến nao lòng. Nàng vốn dĩ chẳng có chút sức kháng cự nào với những thứ màu hồng xinh xắn thế này.
Bạo quân lại bắt đầu nhíu mày.
[Rốt cuộc còn định ngắm đến bao giờ nữa đây...]
[Không đi nấu cơm sao?]
[Đói...]
[Đói quá rồi...]
Nghe thấy những lời oán thán đầy u khuất bên tai, An Cửu cuối cùng cũng chịu dời mắt, luyến tiếc quay người cùng bạo quân xuống trù phòng.
Hôm nay là các món xào. Sau khi dùng bữa xong, bạo quân trông có vẻ vô cùng mãn nguyện, nét mặt cũng dịu đi vài phần nhu hòa.
Nếu lúc này có điện thoại trong tay, An Cửu chắc chắn sẽ chụp lại ngay. Cái gì gọi là "bồng tất sinh huy", chính là thế này đây.
Hôm nay bạo quân không vội vã rời đi. Hắn nhìn An Cửu, nàng cũng nhìn lại hắn.
An Cửu khẽ khàng nói: "Nô tì muốn hái hoa..."
Cảm giác nôn nao ấy chẳng khác nào vừa mua được y phục mới là đã hăm hở muốn mặc ngay vào người.
An Cửu thực sự không thể nhẫn nhịn thêm một khắc nào nữa.
Nàng lúc này chỉ muốn đi hái ngay vài nhành hoa tươi, rồi cắm chúng vào chiếc bình sứ kia mới thỏa lòng.
Bạo quân nghiêng đầu nhìn nàng.
"Hoa?"
Tiết trời này, chỉ có hoa cúc trong Ngự hoa phòng là đang kỳ nở rộ, đẹp đến nao lòng.
Thế là, trong lúc An Cửu còn chưa kịp định thần, nàng đã bị bạo quân túm lấy cánh tay, rồi bằng một tư thế vô cùng kỳ quái, cả hai cùng vút lên, nhảy vọt lên nóc cung điện.
Nàng suýt chút nữa là không kìm được tiếng hét thất thanh...
Trời đất ơi, ta biết bay rồi...
Bạo quân đưa nàng băng qua những mái ngói thâm nghiêm của hoàng cung, tốc độ nhanh đến mức An Cửu bị gió tạt cho đầy một miệng. Đến khi dừng lại, cả hai đã đứng ngay trước cửa Ngự hoa phòng.
An Cửu vừa vỗ ngực trấn tĩnh, vừa thấy đôi chân mình nhũn ra như bún...
"Đây chính là khinh công trong truyền thuyết sao?"
Bạo quân không đáp, sải bước đi thẳng vào trong. Người trông coi hoa phòng là một lão thái giám già nua, vừa thấy Hoàng đế giá lâm thì thoáng chút kinh ngạc, nhưng rốt cuộc lão cũng là người từng trải qua sóng to gió lớn, rất nhanh đã lấy lại vẻ trấn định.
"Bệ hạ muốn chọn loại hoa nào ạ?" Lão thái giám khom mình hỏi.
Bạo quân ngoái đầu nhìn An Cửu một cái, nàng vội vàng chạy lên phía trước.
Hoa cúc tuyệt đối là loài hoa bị người đời hiểu lầm nhiều nhất. Thực tế, chúng cực kỳ, cực kỳ đẹp.
Có đóa to như chiếc chậu, đóa lại chỉ bằng cái bát, cũng có loại nhỏ xinh như nắm tay, sắc màu rực rỡ muôn vẻ, đẹp đến mức khiến An Cửu hoa cả mắt.
Thấy Hoàng đế đêm hôm khuya khoắt dẫn một nữ nhân tới chọn hoa, lão thái giám biết ngay quan hệ giữa hai người chẳng hề tầm thường, lão mỉm cười híp mắt hỏi nàng muốn chọn đóa nào.
An Cửu lắc đầu: "Chọn đến hoa cả mắt rồi, đóa nào cũng đẹp quá."
Lão thái giám đề nghị: "Vậy để lão nô chọn giúp cô nương nhé?"
An Cửu gật đầu tán thành.
Lão thái giám vốn có nhãn quan thẩm mỹ rất tốt, lão nhanh chóng hái một bó hoa mang tới, dáng hoa đã được sắp xếp sẵn, chỉ cần cắm vào bình là vừa vặn xinh tươi...
"Đẹp quá, đa tạ công công."
An Cửu chân thành cảm ơn, nào ngờ bạo quân đứng phía sau lại hừ lạnh một tiếng.
[Hoàng cung này là của trẫm, lão ta chỉ là một tên thợ trồng hoa mà thôi.]
An Cửu: "..."
Nàng quay đầu, nở nụ cười lấy lòng: "Cũng đa tạ Bệ hạ nữa ạ."
Bạo quân quay mặt đi chỗ khác, vẻ mặt hậm hực như thể chẳng thèm đoái hoài gì đến nàng.
Lão thái giám nhìn hai người bọn họ, trong lòng thầm thấy kỳ lạ.
Hoàng đế cổ quái, mà nàng cung nữ này lại càng kỳ lạ hơn...
Nhưng rốt cuộc vẫn là kẻ lão luyện trong cung, lão cười nói: "Nếu cô nương đã thích, cứ việc dặn một tiếng, lão nô sẽ sai người mang qua cho cô nương."
An Cửu định bụng từ chối, nhưng bạo quân đã lên tiếng: "Mang qua."
"Nô tài tuân chỉ." Lão thái giám vô cùng hớn hở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)