Một nồi cháo cá lát đã chín, thơm đến mức chính An Cửu cũng thấy đói bụng, nàng cũng muốn ăn nhưng bạo quân cứ nhìn nàng mãi không thôi.
An Cửu chỉ dám để lại cho mình một bát, cười gượng nói: "Để nô tì thử độc cho ngài nha..."
Bạo quân vẫn nhìn nàng.
An Cửu đưa bát cho hắn: "Bệ hạ ăn từ từ thôi, nóng đấy..."
Hắn ngửa cổ lên một cái, bát cháo biến mất tiêu.
An Cửu: "..."
Hắn không thấy nóng à?
Nóng thì cũng có nóng đấy, sau đó Hoàng đế ăn chậm lại hẳn, vì môi của hắn đã bị bỏng đến đỏ lựng lên rồi...
An Cửu nhấm nháp từng miếng nhỏ trong bát của mình, lại còn chu đáo múc sẵn cháo ra cho nguội bớt. Bạo quân cứ thế húp hết bát này đến bát khác. May mà An Cửu không nấu quá nhiều, vì sợ hắn ăn đến mức nghẹn chết mất...
Ăn xong rồi, bạo quân vẫn nhìn chằm chằm vào bát của An Cửu. An Cửu vội vàng ngửa cổ uống cạn chỗ cháo trong bát mình, cười khan: "Hết sạch rồi ạ."
Bạo quân đổ gục xuống ngất đi...
An Cửu: "..."
An Cửu nhẹ chân nhẹ tay trở về phòng, nhưng nằm trên giường thế nào cũng không sao chợp mắt nổi.
Nàng cố gắng hồi tưởng lại những chuyện sau khi xuyên không, mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy. Nàng không hiểu nổi tại sao mình lại có thể nghe thấy tiếng lòng của Hoàng đế.
Người ta thường nói "thánh tâm nan trắc" (lòng vua khó đoán), tuy hiện tại cái "bàn tay vàng" này mang lại cho nàng vài lợi ích, nhưng nàng không được phép lơ là cảnh giác. Chuyện này tuyệt đối, tuyệt đối không được để cho bất cứ ai biết, nếu không nàng sẽ chết rất thảm.
Haiz...
An Cửu len lén thở dài. Nghĩ đến việc phải sống ở đây không biết đến bao giờ, nàng lại thấy nghẹn lòng, buồn bã...
Không biết sau này mình còn cơ hội về nhà nữa không.
Càng nghĩ lòng càng thêm khó chịu, đến lúc khó khăn lắm mới ngủ thiếp đi thì lại gặp phải một cơn ác mộng.
Nàng mơ thấy mình biến thành một chú ong mật chăm chỉ, vất vả lắm mới lấy được mật, đang định thưởng thức thì một con gấu lớn mang khuôn mặt của Hoàng đế thò cái chân gấu dày cộm ra, bê hũ mật đi mất...
Bê đi mất tiêu luôn...
An Cửu giật mình tỉnh giấc.
Vừa mở mắt ra đã thấy Tiểu Hoa đang nhìn mình trân trân.
Ánh mắt đó cực kỳ phức tạp, khó hiểu lại còn có chút rợn người...
An Cửu nhíu mày: "Nhìn cái gì?"
Tiểu Hoa cười lạnh một tiếng rồi quay người đi ra ngoài.
An Cửu vội vàng ngồi dậy rửa mặt.
Hôm nay Hoàng đế không lên triều, giống như đi làm thì cũng có ngày nghỉ vậy, vả lại nhờ tối qua ăn uống ngon miệng nên tâm trạng hắn hôm nay khá tốt.
Hắn nói muốn đi dạo quanh Ngự hoa viên.
Trời ạ...
Trời đất ơi...
An Cửu thật không hiểu nổi, cái hoàng cung to đùng thế này mà chỉ có mỗi Ngự hoa viên để dạo thôi sao?
Chuyện xảy ra lần trước ở Ngự hoa viên vẫn còn hiện mồn một trước mắt nàng.
Lý công công có lẽ cũng nghĩ tới điều đó, nên lão báo cáo rằng mã trường (sân cưỡi ngựa) ở ngoại ô kinh thành đã tu sửa xong, Đoan vương cũng đã gửi lời hỏi xem Hoàng đế có muốn đi cưỡi ngựa hay không.
Hoàng đế bắt đầu thấy hứng thú.
Hoàng đế dừng dòng suy nghĩ tại đó.
Về nhân sự hầu hạ đi cùng, Khúc cô cô đã chọn An Cửu.
Cung nữ gần như chẳng bao giờ có cơ hội ra khỏi cung, lần này đi theo Hoàng đế chẳng khác nào... một kiếp làm thuê khổ mệnh được đi công tác cùng sếp, sẵn tiện đi du lịch bằng ngân sách công vậy...
An Cửu vẫn cảm thấy rất vui vẻ. Ký ức của nguyên chủ rất mờ nhạt, nàng gần như không còn nhớ thế giới bên ngoài trông như thế nào nữa.
Tiểu Hoa cũng rất hớn hở vì nàng ta cùng nhóm trực với An Cửu. Chỉ có hai người Thu và Đông là không vui cho lắm, lầm bầm than vãn vài câu nhưng cũng chẳng thay đổi được gì.
Khúc cô cô chuẩn bị đồ đạc cho Hoàng đế, An Cửu và những người khác chỉ phụ giúp lặt vặt.
Đến lúc xuất cung thì mặt trời đã lên cao, An Cửu nhẩm tính chắc khoảng tám chín giờ sáng rồi.
Loan giá của Hoàng đế thì chẳng ai dám cản đường, cả đoàn ra khỏi cung rất thuận lợi. Có lẽ đã được dẹp đường từ trước nên trên phố không có người, chỉ có tiếng ngựa chạy "lộp cộp, lộp cộp" cùng những làn gió mát rượi, ánh nắng rạng rỡ và một sự tự do tương đối...
An Cửu ngắm nhìn những kiến trúc hai bên đường, không khỏi nảy sinh lòng khao khát.
Bao giờ mình mới được xuất cung đây...
Giá mà có thể mua được một căn nhà của riêng mình ở bên ngoài thì tốt biết mấy...
Nàng đang mải suy nghĩ như vậy thì vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tiểu Hoa đang chằm chằm nhìn mình.
"Nhìn cái gì?" An Cửu lại hỏi một câu y như cũ.
Tiểu Hoa không đáp lời, nhưng ánh mắt lại hướng về phía đội thị vệ. An Cửu nhìn theo thì thấy Lý Kế cùng các thị vệ khác trong đám đông.
Chẳng lẽ Tiểu Hoa nhắm trúng anh chàng thị vệ nào rồi?
Cũng không phải là không có chuyện cung nữ và thị vệ nên duyên. Nếu thị vệ có địa vị, lập được công trạng rồi xin Hoàng đế ban ân điển, Hoàng đế thường cũng sẵn lòng ưu ái thuộc hạ của mình. Những ví dụ như vậy trước đây đã từng có rồi.
Tiểu Hoa nảy sinh ý định này cũng không có gì lạ.
Càng nghĩ, ánh mắt An Cửu cũng vô thức rơi lên người các thị vệ. Nếu như nàng...
Nhưng rồi An Cửu nhanh chóng gạt phắt ý nghĩ đó đi.
Nếu hiện trạng đã không tốt mà còn mưu cầu thay đổi số phận thông qua hôn nhân... thì kết quả nhận lại có khi còn tồi tệ hơn.
Lỡ như gặp phải tên thị vệ vũ phu, hoặc một kẻ cuồng kiểm soát, thì sau khi thành thân nàng sẽ càng mất tự do, thậm chí còn bị nhốt lại để đẻ con liên tục không chừng...
Thôi bỏ đi, ít nhất bây giờ cũng cơm no áo ấm, chỉ cần không chạm vào vảy ngược của tên bạo quân thì sống cũng khá ổn. Vả lại đám thị vệ kia làm sao đẹp trai bằng bạo quân được, bây giờ mình còn được ngắm soái ca miễn phí nữa. Nghe nói hôm qua bạo quân tắm, Tiểu Thu và Tiểu Đông còn được vào hầu hạ, cái phúc lợi này mà gả cho thị vệ thì làm gì có được.
An Cửu mải mê nghĩ ngợi lung tung thì xe ngựa đã đến ngoại ô. Khúc cô cô dẫn họ xuống xe. Trước cửa mã trường là một người đàn ông ăn mặc gọn gàng, tướng mạo rất anh tuấn nhưng vẫn kém Hoàng đế một bậc.
Đây chắc hẳn là Đoan vương.
Đoan vương cười nói: "Hoàng huynh cuối cùng cũng chịu ra khỏi cung rồi. Thần đệ mới kiếm được mấy con ngựa tốt từ Mạc Bắc, đang đợi Hoàng huynh giúp xem thử tốt xấu ra sao đây."
Hoàng đế vốn yêu ngựa, vừa nghe thấy ngựa tốt là lập tức bị thu hút, liền đi theo Đoan vương ngay.
An Cửu và những người khác thì như những kiếp làm thuê khổ sai, hì hục bê vác đủ thứ đồ ăn thức uống, đồ dùng của Hoàng đế xuống để chuẩn bị.
Làm xong tất cả, nàng còn chưa kịp thở phào thì đã nghe Khúc cô cô bảo: "Tiểu Cửu, Tiểu Hoa, hai người đi theo hầu hạ Bệ hạ."
Đi du lịch bằng ngân sách công cái nỗi gì cơ chứ...
Thế là hai người đi tới mã trường, nhưng Hoàng đế đã biến mất tiêu, chỉ thấy Đoan vương đang ngồi trên ghế uống trà. Hắn ngẩng đầu nhìn hai nàng một cái rồi không nói gì.
An Cửu và Tiểu Hoa đứng phía sau đợi Hoàng đế. Chẳng mấy chốc, trên sân mã trường vang lên tiếng vó ngựa "lộp cộp, lộp cộp", rồi một người cao lớn anh tuấn thúc ngựa lao tới. Đến trước mặt, hắn ghì chặt dây cương, dừng lại bằng một tư thế cực kỳ soái khí.
An Cửu nhìn đến ngây cả người.
Mẹ ơi, tên cẩu Hoàng đế này đẹp trai quá...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
