"Cô Lương, tôi muốn gặp con gái tôi."
Lương Âm nhận ra mình không có lý do gì để từ chối.
Đầu tiên, khi Hoắc Cảnh Văn nói sẽ không tranh giành con với cô, cũng sẽ không để nhà họ Hoắc đến cướp người, con gái vẫn là của một mình cô, cô đã thở phào nhẹ nhõm.
Thứ hai, Ý Ý cần bố, nếu không con bé sẽ chẳng năm lần bảy lượt lén đi tìm Hoắc Cảnh Văn.
Hơn nữa Hoắc Cảnh Văn nói không sai, cô có thể một mình nuôi con, nhưng trong quá trình trưởng thành của trẻ, sự thiếu hụt vai trò người cha luôn là điều không tốt, Hoắc Cảnh Văn chịu dành thời gian chơi với Ý Ý, đây không phải chuyện xấu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



