Tâm trạng Hoắc Cảnh Văn lập tức trở nên tồi tệ, anh chẳng còn hứng thú bàn luận về đứa trẻ nhận nhầm bố kia nữa, bèn sải bước bỏ đi, không thèm ngoảnh lại nhìn đứa bé đang khóc lóc kia lấy một lần.
Doãn Văn Chiêu vội vàng đuổi theo, miệng vẫn nói liến thoắng: “Nhưng mà nói thật nhé, đôi mắt của con bé với cậu cứ như cùng một khuôn đúc ra vậy. À đúng rồi, tôi nhớ ra rồi! Lần trước ở Philnary, đứa bé mà tôi bảo giống cậu chính là con bé này!”
Đôi giày da đế đỏ bóng loáng nện mạnh xuống sàn nhà sáng choang rồi dừng lại.
“Cậu nói cái gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



