Minh Nhan thật sự muốn tự tát mình hai cái, sao lại làm ra chuyện ngu ngốc thế này!
...
Ý Ý ngủ trưa dậy vẫn giữ vẻ mặt thẫn thờ như người mất hồn.
Nhưng Lương Âm quá giỏi dỗ trẻ con, giờ nghỉ trưa tranh thủ làm một chiếc bánh donut nhỏ xíu hình chibi đặt vào lòng bàn tay Ý Ý, kể chuyện rất sinh động.
“Một cô bé đi vào rừng tìm pháp sư xin một lọ thuốc, cô bé nói muốn trở thành cô bé đáng yêu nhất, vui vẻ nhất trên thế giới này.”
“Pháp sư lấy ra một chiếc bánh donut đưa cho cô bé và nói: [Ồ, cô bé của ta, chỉ cần ăn hết chiếc bánh donut phép thuật này, con sẽ trở thành người đáng yêu nhất, vui vẻ nhất thế giới. Bây giờ con có thể cho ta biết tên của con không, ta sẽ yểm phép thuật lên nó.]"
Ý Ý vui sướng khua tay múa chân, đắc ý nói: "Ý Ý, tên con là Lương Tòng Ý."
Lương Âm gật đầu: "A, hóa ra con tên là Lương Tòng Ý à, pháp sư ghi nhớ rồi, vậy bây giờ, ăn chiếc bánh donut phép thuật này đi nào."
Đứa bé này bị cô dỗ cho tin sái cổ.
Lương Âm thu dọn đồ đạc xong, chuẩn bị cùng Minh Nhan đến tiệm bánh ngọt, biết được hôm nay Minh Nhan vốn dĩ không mở cửa, cô không tán thành lắc đầu.
Minh Nhan chu môi, chán nản nói: "Dù sao cũng chẳng có khách."
Dứt khoát đóng cửa luôn cho rồi.
Tiền đầu tư đã lỗ hơn một nửa rồi, còn tiếp tục mở nữa không biết sẽ còn lỗ bao nhiêu.
Lương Âm cất đồ xong kéo cô ra cửa: "Làm ăn quý ở sự kiên trì, sao có thể bỏ cuộc giữa chừng được."
Hai người lớn một trẻ nhỏ đến cửa tiệm, Lương Âm rửa tay, mang nguyên liệu đã mua vào bếp sau bắt đầu chuẩn bị.
Buổi chiều quả thực không đông người, Lương Âm cũng không làm nhiều, mỗi loại chỉ làm vài phần, tránh việc bán không hết gây lãng phí.
Thời gian bận rộn trong tiệm trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc mặt trời đã xuống núi, người vào tiệm chẳng có mấy ai, còn có người nhìn thấy giá cả đã bị dọa chạy mất, người thực sự gọi món cả buổi chiều không quá năm người.
Tuy mỗi vị khách sau khi nếm thử bánh ngọt đều lộ vẻ kinh ngạc tán thưởng, hơn nữa còn ăn sạch sành sanh, nhưng cũng không thay đổi được sự thật là việc buôn bán trong tiệm rất ế ẩm.
Minh Nhan chán nản tột độ: "Tớ đã nói rồi mà, ngay cả vốn còn không thu lại được, thà không mở còn hơn."
"Tớ mở tiệm ở đây chính là sai lầm lớn nhất, bánh ngọt làm ngon đến mấy nhưng giá đắt đỏ thì phần lớn học sinh đều không ăn nổi, giảm giá thì hoàn toàn không có lãi, đúng là làm từ thiện."
Lương Âm đang làm gì đó trên máy tính, nghe cô ấy phân tích cũng tán đồng: "Đúng vậy, tình hình hôm nay tớ đã thấy rồi, giá cả bánh ngọt trong tiệm không phù hợp với học sinh bình thường, điều này có nghĩa là chúng ta không thể làm ăn với đa số học sinh."
Ngay cả Lương Âm cũng nói vậy, Minh Nhan càng cảm thấy tiệm của mình hết thuốc chữa rồi.
Lúc đầu hào hứng mở tiệm bánh ngọt này, ngoài tiền tiết kiệm của bản thân, cô ấy còn vay bố mẹ mười vạn tệ, mạnh miệng tuyên bố rằng nhất định sẽ kiếm được tiền.
Nhưng bây giờ không những không kiếm được tiền, thậm chí sau vài tháng đã lỗ gần ba mươi vạn rồi.
Cuộc đời cô ấy sao lại thất bại thế này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)