Đó chính là cậu cả nhà họ Hoắc, đừng nói là muốn gặp bếp trưởng bếp bánh, dù muốn gặp cả đội ngũ đầu bếp cũng không thành vấn đề.
Nhưng hỏng ở chỗ, Lương Âm người làm món tráng miệng này đã đi rồi, anh ta biết đi đâu tìm người đây?
Thẩm Hạo mời Lương Âm tham quan bếp sau, đồng thời nhân cơ hội này mời cô làm thử vài món tráng miệng ngay tại chỗ, ngẫu nhiên mang lên cho khách hàng, đồng thời ghi nhận phản hồi của khách.
Lương Âm cũng đang cân nhắc xem có nên gia nhập nhà hàng của họ hay không, đây là sự lựa chọn từ hai phía.
Lương Âm vừa làm xong món tráng miệng đã dẫn theo đứa con gái đang khóc lóc rời đi rồi, anh ta cũng không tiện gọi người quay lại nữa!
Nhưng câu trả lời "thợ làm bánh đã đi rồi" e rằng sẽ chọc giận quý nhân, nghĩ ngợi một hồi, Thẩm Hạo dặn dò nhân viên phục vụ, bảo gọi thợ làm bánh của chính nhà hàng ra.
...
Khi bản nhạc piano tao nhã kết thúc, bếp trưởng bếp bánh của Philnary đã đi đến trước mặt Hoắc Cảnh Văn, cung kính tự giới thiệu: “Xin chào anh, tôi là Văn Hiên, bếp trưởng bếp bánh của Philnary. Nghe nói anh rất thích món tráng miệng tôi làm, tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh, cũng rất cảm ơn anh đã ủng hộ Philnary.”
Một người phụ nữ vô tình, anh lẽ ra phải quên từ lâu rồi mới đúng.
Chiếc Aston Martin màu đen sang trọng lướt đi mạnh mẽ trên đường lớn.
Trên đường đi thưởng rượu, Hoắc Cảnh Văn nhận được điện thoại của Hoắc Bỉnh Nhân.
Trong điện thoại, giọng nói của bố Hoắc vừa trầm vừa giận dữ: “Con gái nhà họ Ngô ưu tú hiểu chuyện, có chỗ nào không tốt, mày còn điểm gì không hài lòng mà lại làm nhục con người ta như thế?”
Hoắc Cảnh Văn vắt chéo đôi chân dài, nhàn nhã dựa ra sau ghế: “Cô ấy là một cô gái tốt, chỗ nào cũng tốt. Cô ấy phải chịu tội này, chẳng phải đều tại ông sao? Muốn hỏi tội thì ông nên tự kiểm điểm mình trước đi, tại sao lại liên lạc với nhà họ Ngô, để một cô gái tốt như vậy đến xem mắt với tôi chứ?”
Hoắc Bỉnh Nhân bị sự ngang ngược của anh chọc cho tức đau cả ngực: “Đồ khốn nạn, mày nói chuyện với bố mày như thế đấy à?”
Ai cũng biết quan hệ giữa Hoắc Cảnh Văn và bố không tốt, chuyện mở miệng cãi lại cũng như cơm bữa, quả thực là phản nghịch hết thuốc chữa.
Anh còn sợ bố Hoắc chưa đủ tức giận, giọng điệu càng thêm tồi tệ: “Tức giận thế cơ à, lại thất vọng về đứa con trai này rồi sao? Không sao đâu, tôi không ngại ông sinh thêm đứa nữa đâu.”
“À đúng rồi.” Anh kéo dài âm cuối, cười chậm rãi một tiếng, giọng nói vang lên giữa khung cảnh lùi nhanh vùn vụt bên ngoài tựa như ma quỷ: “Không phải ông không muốn sinh, mà là không sinh được nữa. Không có tôi thì ông tuyệt tự rồi đấy.”
Thái độ bất cần đời này, ngay cả bố ruột cũng không để vào mắt, huống chi là người khác.
Doãn Văn Chiêu ngồi bên cạnh nghe mà tim đập thon thót.
Người ta đều nói Hoắc đại thiếu là ác quỷ đầu thai, là ma cà rồng hút máu ăn xương, hôm nay anh ta coi như được mở mang tầm mắt rồi.
Hèn gì nhiều người tránh anh như tránh tà.
Đến hội sở của Doãn Văn Chiêu, anh ta lập tức lấy chai rượu khó khăn lắm mới có được ra đặt trước mặt Hoắc Cảnh Văn: “Thế nào, chai rượu này là bản tuyệt chủng rồi, tôi tốn bao nhiêu công sức mới mua lại được từ tay một nhà sưu tầm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



