Cô có ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ, gương mặt đẹp đến mê người. Nhưng lúc này, sắc mặt cô lại trắng bệch như tờ giấy, làn da lộ ra ngoài cũng trắng đến mức đáng sợ.
Vì quá gầy, chiếc váy trắng trên người cô trông có phần rộng thùng thình.
Viện trưởng Trần cau mày rõ rệt: “Tà vật? Bùa Thiên Lôi? Cô gái trẻ, cô đang đùa với chúng tôi đấy à?”
Cô gái này nhìn chẳng khác nào người bệnh đang nằm liệt giường, đừng nói là xem tiểu thuyết tu tiên nhiều quá nên hoang tưởng luôn rồi chứ?
Không chừng lát nữa còn bảo mình biết cưỡi kiếm bay nữa!
Khương Nguyễn Nịnh hoàn toàn ngó lơ sự chế giễu trong lời ông ấy, chỉ lướt mắt nhàn nhạt qua ấn đường sẫm màu của ông ấy, rồi thản nhiên nói: “Tháng trước ông phẫu thuật tim cho một nữ bệnh nhân sáu mươi tuổi. Hôm nay bà ấy sẽ chết vì suy tim. Người nhà cho rằng ông làm không tốt dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, khoảng ba giờ chiều nay sẽ đến bệnh viện tìm ông “trả thù”.”
“Trong chiếc ba lô leo núi màu đen trên lưng anh ta, có giấu một con dao bổ dưa hấu.”
“Nếu không muốn chết thì đi thông báo cho bộ phận an ninh của bệnh viện ngay đi. Thấy người đó lập tức chặn lại.”
Viện trưởng Trần sững người, ánh mắt lập tức hiện lên sự kinh ngạc.
Tháng trước đúng là ông ấy có thực hiện một ca phẫu thuật tim, bệnh nhân là một nữ diễn viên múa hát đã nghỉ hưu từ đơn vị, vừa tròn sáu mươi tuổi.
Ca mổ tuy thành công, nhưng do tình trạng tim của bà ấy đã ở giai đoạn suy kiệt nghiêm trọng nên khả năng tử vong bất cứ lúc nào là điều có thể xảy ra.
“Người bệnh và người nhà mà cô nhắc đến đều là người có học thức, nhất là chồng cô ta còn là giáo sư đại học, làm sao có thể mang dao đến bệnh viện quậy phá được.”
Khương Nguyễn Nịnh nhìn luồng khí đen dưới mắt ông ấy ngày càng đậm, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt.
Bác sĩ cứu người là tích đức, phần lớn đều có công đức trong người. Chính vì thấy công đức của viện trưởng Trần không nhỏ, cô mới có lòng tốt nhắc nhở một câu.
Còn tin hay không, là chuyện của ông ấy.
Mỗi người đều có số mệnh riêng, cô sẽ không can thiệp quá nhiều.
Vì thế cô không nói thêm gì nữa, xoay người định rời đi.
“Làm phiền cô dừng lại một chút.” Đúng lúc đó, sau lưng vang lên một giọng nói trầm thấp lạnh lùng.
Khương Nguyễn Nịnh quay đầu lại, thấy một người đàn ông cao lớn, quanh người bao phủ bởi luồng khí tím quý hiếm, từng bước chầm chậm đi về phía cô.
“Có chuyện gì sao?” Khương Nguyễn Nịnh ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên gương mặt tuấn tú điển trai của người đàn ông ấy. Dù đã miễn nhiễm với vẻ đẹp trai từ lâu, cô cũng phải thừa nhận, người đàn ông trước mặt đúng là cực kỳ đẹp trai.
Xương mặt sắc nét, ngũ quan rõ ràng.
Đặc biệt là đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm, vừa dài vừa sâu.
Giọng Hoắc Trầm lạnh nhạt vang lên: “Cô đã cứu tôi, tôi vẫn chưa đền đáp cô.”
Khương Nguyễn Nịnh khẽ sững người, rồi cong môi cười đầy ẩn ý: “Anh muốn báo ân sao?”
“Người ta thường nói cứu mạng phải lấy thân báo đáp. Anh Hoắc định lấy chính mình ra báo ân thật à?” Nhìn người đàn ông đang tỏa ra luồng khí tím đầy quyền quý trước mặt, cô bỗng nảy ra ý muốn trêu chọc.
Người đàn ông trước mắt có mệnh cách cực kỳ cao quý, không phải người tầm thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)