Lúc ấy anh còn nhỏ, chưa hiểu “người định mệnh” là gì, nên liền hỏi cao tăng.
Cao tăng mỉm cười, xoa đầu anh, dịu dàng nói: “Người định mệnh là nửa kia sau này của cháu, là người sẽ cùng cháu đi hết cuộc đời.”
“Năm cháu hai mươi lăm tuổi, sẽ gặp được cô ấy. Cô ấy sẽ cứu mạng cháu, và sẽ mở miệng xin chiếc nhẫn ngọc này. Đến lúc đó, cháu mới có thể tháo nó ra.”
“Về sau, cô ấy sẽ là người bảo vệ cho cháu.”
Những lời của cao tăng, anh tuy vẫn nhớ rõ, nhưng chưa bao giờ đặt nặng trong lòng.
Anh không tin cao tăng có thể đoán trước được việc xảy ra hai mươi năm sau. Ngay cả chuyện ngày mai còn không ai dám chắc thì nói gì đến một mối nhân duyên hai mươi năm sau.
Anh sẽ gặp người như thế nào, yêu ai, chính bản thân còn chưa biết.
Anh và cô, định sẵn sẽ còn gặp lại.
Trong đầu Hoắc Trầm trăm mối suy nghĩ đan xen, bên tai chợt vang lên giọng nói dè dặt của Nghiêm Minh: “Anh Hoắc, hay là liên hệ với cô Khương, để cô ấy đến xem thử?”
Nghiêm Minh nói ra câu ấy là vì trước đây anh ta từng gặp chuyện kỳ lạ.
Năm ba tuổi, anh ta cũng từng đột ngột hôn mê, bà nội phải mời một bà đồng trong thôn đến xem. Bà đồng nói là bị kinh sợ mà mất hồn, rồi không biết dùng cách gì, cuối cùng cũng gọi hồn anh ta về được.
Giờ đây, Hoắc Thư Đình cũng đang hôn mê bất tỉnh không rõ lý do.
Nghiêm Minh liền nghĩ, liệu có phải cũng giống khi xưa, bị hoảng sợ mà mất hồn?
Vì vậy cơ thể mới không có triệu chứng bệnh rõ ràng, nhưng lại mê man không tỉnh.
Nghiêm Minh trước đó không dám nhắc đến chuyện này, bởi biết rõ ông chủ của mình không tin vào chuyện thần quỷ, sợ nói ra lại khiến anh Hoắc khó chịu.
Nên vừa rồi, anh ta chỉ rào trước thử phản ứng, thấy Hoắc Trầm không tỏ thái độ chối bỏ hay tức giận gì, mới dám đưa ra đề nghị mời Khương Nguyễn Nịnh đến xem bệnh cho Hoắc Thư Đình.
“Cậu ra ngoài đi, có chuyện gì tôi sẽ gọi.” Hoắc Trầm không đồng ý, cũng không từ chối, chỉ lặng lẽ quay lại nhìn cô gái đang bất động trên giường bệnh, hơi thở yếu ớt. Ánh mắt sâu thẳm mà lạnh lẽo của anh vẫn không gợn sóng.
Không ai đoán được lúc này anh đang nghĩ gì.
Nghiêm Minh không dám nói thêm, chỉ vâng một tiếng, rồi xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Vừa bước tới cửa, đã nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Hoắc Trầm vang lên: “Gửi thông tin liên lạc của cô Khương vào WeChat cho tôi.”
Nghiêm Minh sửng sốt, nhưng lập tức hiểu ngay, liền vội đáp: “Vâng.”
Xem ra, anh Hoắc đã chấp nhận đề nghị của anh ta rồi.
Cũng phải thôi, cô Thư Đình đã hôn mê nửa tháng rồi. Trong nửa tháng ấy, cô ấy gầy đi trông thấy, tình trạng ngày càng tệ. Nếu cứ tiếp tục thế này, e là sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Lúc này cho dù anh Hoắc vẫn không tin vào chuyện thần quỷ, nhưng để cứu lấy cô em gái duy nhất của mình, anh cũng đành thử mọi cách.
Triệu Thắng mua xong vé số quay lại quầy hàng.
Ông chủ bán bánh kế bên thấy trong tay anh ta cầm tấm vé số, liền cười trêu: “Tiểu Triệu, cậu vẫn còn tin mấy thứ đó à? Bị anh Phúc ở Phổ Điền chọc tức rồi đúng không, cũng định trúng độc đắc để phát tài qua đêm hả?”
Người mà ông chủ bánh nói, anh Phúc ở Phổ Điền, chính là người bán hàng rong mà Triệu Thắng từng thấy trên app Miêu Trảo, trúng 5 triệu nhờ mua vé số.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)