Một phút trôi qua rất nhanh.
Khương Nguyễn Nịnh ấn chụp màn hình, đọc tên một người trong livestream: “[Dương Tiểu Ni] có ở đây không? Nếu có thì gửi yêu cầu kết nối cho tôi nha, tôi vừa chụp màn hình, cô là người đứng đầu danh sách.”
Dương Tiểu Ni: [Có nè, tôi gửi liền đây.]
Trên màn hình livestream nhanh chóng hiện lên một yêu cầu kết nối, tên người gửi là Dương Tiểu Ni.
Vừa kết nối, cô ấy lập tức ngẩng đầu lên, nước mắt lã chã rơi xuống, vừa khóc vừa cầu xin: “Đại sư, xin cô nhất định phải giúp tôi.”
Dương Tiểu Ni vẫn không ngừng khóc.
Dù cách một màn hình, người ta vẫn có thể cảm nhận rõ nỗi đau và tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt cô ấy.
[Cô gái này khóc đến sưng cả mắt rồi, chắc là đã khóc rất lâu. Gặp chuyện gì nghiêm trọng lắm sao?]
[Cô đừng khóc nữa, mau nói với cô livestream muốn xin quẻ gì đi. Cô ấy giỏi vậy mà, nhất định sẽ giúp được!]
[Đúng đó đúng đó, tin vào cô livestream đi!]
Thấy Dương Tiểu Ni khóc thương tâm như vậy, cả phòng livestream ai nấy đều tò mò muốn biết rốt cuộc cô ấy đã gặp chuyện gì.
Ánh mắt Khương Nguyễn Nịnh vẫn điềm đạm, lướt qua gương mặt tái nhợt và tiều tụy của cô gái. Chưa đợi cô ấy mở lời, cô đã nói trước: “Quẻ này, không phải cô gieo cho mình đúng không? Là vì người bên cạnh, đúng chứ?”
Dương Tiểu Ni lập tức ngẩng đầu lên, trong mắt lộ rõ vẻ sửng sốt.
Cô ấy ngây người vài giây rồi xúc động nói: “Đúng vậy, quẻ này không phải tôi xem cho bản thân. Tôi muốn nhờ đại sư xem giúp, em gái tôi rốt cuộc đang ở đâu, bây giờ có an toàn không.”
Nói đến đây, như chợt nghĩ tới điều gì, nước mắt cô ấy lại rơi lã chã: “Em gái tôi là sinh viên năm nhất của học viện Sư phạm Giang Thành. Một tuần trước, nhà trường gọi điện cho gia đình báo rằng em tôi rời khỏi trường vào cuối tuần rồi đến giờ vẫn chưa quay lại.”
“Gia đình liên lạc mãi không được, nên đã báo cảnh sát. Cảnh sát trích xuất camera, thấy em tôi sau khi rời khỏi trường thì lên xe buýt đến vùng ngoại ô. Sau khi xuống xe, em ấy đi vào một khu rừng nhỏ, rồi camera không bắt được hình ảnh nữa.”
“Cảnh sát đã tìm kiếm khu rừng đó nhiều lần, nhưng vẫn không tìm thấy tung tích em tôi.”
[Tôi xỉu, chuyện này chẳng phải giống vụ án hình sự sao?!]
[Ngoại ô, rừng cây, nữ sinh đại học trẻ, đi một mình, nghe là thấy mùi án mạng rồi đó! Xin lỗi nếu nói khó nghe, nhưng tôi nghĩ cô em kia chắc là... không ổn rồi.]
[Tôi cũng thấy vậy, chắc là gặp chuyện chẳng lành rồi. Không thì một người đang sống sờ sờ, tự nhiên biến mất cả tuần, điện thoại cũng không liên lạc được, chắc chắn có vấn đề!]
[Chỉ mình tôi thắc mắc là tại sao em gái lại tới vùng ngoại ô rồi vào rừng làm gì hả? Có phải có người hẹn em ấy ra đó không? Có thể lần theo manh mối này để điều tra không?]
Dương Tiểu Ni nhìn thấy những bình luận đó.
Tim cô ấy như bị xé toạc ra một vết lớn.
Cô ấy đâu phải không nghĩ tới khả năng em gái mình có thể đã gặp chuyện.
Nhưng... còn người sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Khi chưa tìm được em, trong lòng cô ấy vẫn còn giữ một tia hy vọng, không muốn đối mặt với khả năng tồi tệ nhất ấy.
Giọng cô ấy khàn đặc: “Tôi cũng không biết vì sao em tôi lại tới đó. Cảnh sát đã kiểm tra tin nhắn rồi, không có ai hẹn em ấy cả, là em ấy tự ý đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)