Tiểu Tống và Chu Mỹ Tây nhìn nhau rồi nói: “Chúng tôi tưởng Tổng giám đốc Lăng sẽ nói kiểu ‘đã có giúp việc dọn rồi’ như mọi người thường nói.”
Chu Mỹ Tây gật đầu, tay tiện thể vứt rác vào thùng, mấy lời kiểu này bạn bè thân quen thường nói nên họ không nhịn được cười.
Lăng Nguyệt cũng cười: “Không trách được, nhà tôi nhất định không để đồ ăn thừa qua đêm, sợ có gián chạy.”
Tiểu Tống và Chu Mỹ Tây lại cười lớn.
Họ cười rất giống nhau, hóa ra Tổng giám đốc Lăng cũng có một mặt bình dân như thế.
Lúc ra về, Tiểu Tống xách rác, Lăng Nguyệt trao lại đồ vừa sắp xếp cho Chu Mỹ Tây: “Mấy thứ này tôi không cần, ở nhà cũng buông thả, cô cậu cầm về phân phát đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


