Tiểu Tống liếc cô một cái, “Có camera, nhưng cậu nghĩ anh ta là kiểu người sẽ ngồi kiểm tra camera xem chúng ta có ăn trộm gì không à?”
Không phải, cho nên lần trước Chu Mỹ Tây mới dám yên tâm ôm Mũ Mũ nằm ngủ một giấc trên sofa nhà anh.
Nói cho cùng vẫn là quá nhiều tiền, đồ đạc vứt lung tung cũng chẳng để tâm, huống hồ đều là quà tặng.
Quần áo, phụ kiện đều là mấy nhãn hiệu đặt làm cao cấp, hàng gửi tới đều là phiên bản giới hạn, những hộp nhỏ bên trong toàn khăn tay, cà vạt, tất và đồ lót; còn mấy nhãn hiệu trang sức thì phần lớn là khuy măng sét, ghim cài, nhẫn cái nào cũng đẹp.
Chu Mỹ Tây và Tiểu Tống phân loại phụ kiện để lên bàn trà, quần áo thì trải ra trên sofa, mấy đồ ăn vặt thì gom lại để trên bàn bếp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


