Một đoạn khen ngợi đó, cô nói trôi chảy không hề vấp, Lăng Nguyệt ngẩng đầu nhìn cô một cái, không nhịn được bật cười, lại hỏi: “Thế sau này có phải không cần dậy sớm làm bữa sáng nữa?”
Chu Mỹ Tây hơi ngừng lại, đầu óc xoay nhanh, cân nhắc nói: “Cũng chưa chắc ạ, thỉnh thoảng mẹ tôi dậy sớm làm bữa sáng, bà mà làm rồi tôi không ăn lại bị mắng. Hơn nữa bữa sáng nhà ăn hơi đắt, chắc là thỉnh thoảng tôi vẫn sẽ tự làm sandwich ăn.”
Câu cuối cùng cô nói mang chút dò xét, có lẽ thật sự bị Tiểu Tống tẩy não thành công, cảm thấy Lăng Nguyệt chắc cũng thích sandwich cô làm. Bởi vì Tiểu Tống với Tiểu Ngôn đều nói sau khi hai người họ mang bữa sáng cho Tổng giám đốc Lăng, đối phương đều chủ động cảm ơn riêng, còn bảo ăn rồi, sau này không cần mang nữa, nhưng anh chưa từng nói riêng với Chu Mỹ Tây câu đó.
Cô nói tới đây, Lăng Nguyệt cũng tự nhiên tiếp lời: “Sandwich cô làm đúng là ngon thật.” Nghĩ một chút, anh lại bổ sung: “Tối qua tôi gọi sandwich ở MAP, vẫn cảm thấy không bằng cô làm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


