Vừa sấy tóc, cô vừa cầm điện thoại nhắn tin cho Lăng Nguyệt: Tổng giám đốc Lăng, anh về nhà an toàn chưa? Nghĩ nghĩ lại thêm một câu: Ngại quá, mẹ tôi hơi nhiệt tình, không dọa anh sợ chứ?
Đằng sau còn kèm theo một cái icon che mặt.
Lăng Nguyệt gửi lại một tấm ảnh con mèo ú nằm sấp bốn chân xoãi ra đầy ngốc nghếch, sau đó nhắn: Không sao, dì đáng yêu mà.
Lăng Nguyệt thật sự có chút bất ngờ. Bình thường nhìn Chu Mỹ Tây trầm ổn chững chạc, không ngờ ở nhà lại có bầu không khí hoạt bát như vậy.
Nghĩ đến giọng điệu làm nũng của cô khi gọi điện với mẹ, cùng cảnh cô vừa xuống xe đã gần như bổ nhào vào lòng mẹ, Lăng Nguyệt nhìn sang con mèo ú bên cạnh đang lăn lộn đòi ôm, cảm thấy cảnh này thật chẳng khác nhau là mấy.
Sáng sớm hôm sau, Lăng Nguyệt đã tới công ty.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


