Cô chơi với nó được nửa tiếng, bỗng nhiên nó quay người đi đến chậu cát mèo, rồi ngoái đầu lại nhìn thấy cô vẫn đứng yên tại chỗ, liền “meo meo” kêu liên tục.
Chu Mỹ Tây có chút khó hiểu: “Sao vậy?”
Mũ Mũ vẫn tiếp tục kêu.
Chu Mỹ Tây vội chụp ảnh gửi cho Lăng Nguyệt hỏi: “Mũ Mũ đứng cạnh chậu cát mèo kêu với tôi là ý gì vậy?”
Lăng Nguyệt trả lời bằng một icon che mặt, rồi nói: “Nó muốn đi vệ sinh, gọi cô đến đứng canh.”
Chu Mỹ Tây: ……
Được rồi được rồi.
Cô đi đến bên chậu cát mèo, Mũ Mũ quả nhiên tỏ ra rất hài lòng, sau khi đi vệ sinh xong thì tinh thần phấn chấn hơn hẳn, như chim yến nhẹ nhàng bay nhảy khắp phòng khách, chạy parkour lung tung, đâm hết cái này đến cái kia.
Chơi mệt rồi lại bắt đầu liếm lông, cuối cùng nhảy lên sofa, lười biếng bò lên đùi Chu Mỹ Tây, tìm một tư thế thoải mái, đầu tựa vào bụng cô rồi ngủ ngon lành.
Chu Mỹ Tây nghịch điện thoại một lúc cũng bắt đầu mệt, muốn về nhà, nhưng mỗi lần cô có động tác là Mũ Mũ lại “meo meo” làm nũng, khiến cô không nỡ rời đi.
Cuối cùng cô ôm Mũ Mũ ngủ luôn trên sofa.
Bên kia hội nghị kéo dài cả ngày, đến chiều Lăng Nguyệt không tránh khỏi có phần phân tâm.
Giữa buổi nghỉ, Tiểu Tống bưng cà phê tới, lúc Lăng Nguyệt uống cà phê thì liếc nhìn điện thoại, thấy Chu Mỹ Tây không gửi thêm ảnh nào, cứ tưởng cô đã về rồi. Anh mở camera theo dõi ra xem thì phát hiện cô gái ấy và con mèo nhỏ đang ngủ say sưa trên sofa.
Trên sofa có sẵn chăn lông và gối ôm, nhưng cô không dùng đến, Lăng Nguyệt liền dùng điện thoại bật sưởi từ xa.
Trong phòng nhiệt độ vừa phải, Chu Mỹ Tây ngủ một giấc dài đến mức trời đất mù mịt. Mở mắt ra thì phát hiện ngoài cửa sổ đã tối đen, cô lập tức bừng tỉnh ngồi dậy, con mèo nhỏ trong lòng vì động tác của cô mà bị đánh thức, phát ra tiếng phản đối đầy bất mãn.
Mũ Mũ lại rúc vào lòng cô.
Haiz, thật muốn bắt cóc nó về nhà quá.
Chu Mỹ Tây vẫn nằm lỳ đến lúc bụng đói meo mới rời khỏi nhà Lăng Nguyệt. Sau khi khởi động xe, cô gửi cho Lăng Nguyệt bức ảnh cuối cùng, là ảnh Mũ Mũ đứng ở cửa lưu luyến không muốn cô đi, ánh mắt đáng thương vô cùng. Nghĩ ngợi một chút, cô lại gửi thêm một đoạn ghi âm: “Tổng giám đốc Lăng, tôi về nhà rồi, Mũ Mũ đáng yêu cực kỳ, bọn tôi chơi với nhau rất vui, nếu anh cần thì cứ gọi tôi.”
Điện thoại của Lăng Nguyệt rung nhẹ, nhưng lúc đó anh đang dùng bữa, không tiện lấy ra xem. Mãi đến khi tiệc tối kết thúc, trên đường trở về khách sạn, trong thang máy anh mới mở WeChat, mặc kệ hơn chục tin chưa đọc, anh vào thẳng khung trò chuyện với Chu Mỹ Tây.
Nghe xong đoạn ghi âm, Lăng Nguyệt bật cười, gửi lại một đoạn giọng nói: “Cực khổ rồi, cô ở lại đến tận tối, xem ra tối qua tôi lì xì chưa đủ.”
Chu Mỹ Tây trả lời bằng một icon mặt cười: He he, anh nói vậy thì tôi ngại quá, tôi chỉ là ngủ trưa với Mũ Mũ thôi.
Lăng Nguyệt khẽ cong môi. Tiểu Tống đứng nghiêng phía sau anh vô tình liếc thấy nụ cười khi anh rũ mắt nhìn điện thoại, tim như ngừng đập nửa nhịp.
Má ơi, đẹp trai thật sự. Haiz, vốn tưởng được đi công tác cùng soái ca là phúc lợi, ai ngờ dọc đường hai người chẳng có mấy cơ hội tiếp xúc.
Cậu ta canh giờ ra sân bay, căn bản chưa kịp thấy mặt Lăng Nguyệt thì đã tự mình check-in. Lăng Nguyệt ngồi khoang thương gia, cậu ta khoang phổ thông, sau khi hạ cánh cũng chỉ ngồi cùng một xe thương vụ về khách sạn, mà Lăng Nguyệt vừa lên xe đã ngủ mất. Cũng chỉ đến khi làm thủ tục nhận phòng cùng đi thang máy, đối phương mới nói với cậu ta hai câu: “Vất vả rồi” và “Mai gặp”.
Hôm nay lại là cả ngày dài đằng đẵng với những buổi họp vô vị và tiệc xã giao không ngừng. So với thế, rõ ràng là được tới nhà Lăng Nguyệt trông mèo còn hạnh phúc hơn nhiều.
Thang máy “đinh” một tiếng dừng lại, đến tầng của cậu ta.
“Thôi, tôi về phòng trước đây.” Tiểu Tống quay đầu lại khi ra khỏi thang máy, còn lưu luyến nói, “Ngủ ngon, Tổng giám đốc Lăng.”
Lăng Nguyệt gật đầu, mỉm cười với cậu ta, “Vất vả rồi, ngủ ngon.”
Nhưng mà nụ cười này hoàn toàn không so được với nụ cười khi nãy lúc nghe giọng nói của Chu Mỹ Tây. Rõ ràng đều là trợ lý, nhưng anh với Chu Mỹ Tây đúng là hai phong cách khác nhau.
Sáng hôm sau, Chu Mỹ Tây gặp Tiểu Tống trong thang máy. Thấy cậu ta dựa vào vách thang máy, dáng vẻ uể oải thiếu sức sống, Chu Mỹ Tây không nhịn được trêu: “Sao thế? Được Thánh Thượng sủng hạnh rồi à?”
Tiểu Tống lườm cô một cái, “Lần sau cậu đi công tác, tôi đi trông mèo.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

