Hai sọt lê, đối với nhà họ Tô đã nghèo rớt mồng tơi lúc này mà nói, chẳng khác nào được rót vào một tia hy vọng.
Hôm sau trời còn chưa sáng, Tô Đại và Tô Nhị đã thức dậy. Tranh thủ lúc này ít người qua lại, hai anh em phủ mành cỏ tranh lên sọt, gánh vội lên trấn.
Dù sao nhiều lê như vậy, mang ra ngoài quả thực quá chói mắt.
Cũng không chịu nổi người ta dò xét sâu xa.
Thôn Đại Hòe nằm ở vùng đất phía Bắc của Đại Nguyên, vào đông phải hứng chịu bão tuyết triền miên.
Bước sang giữa đông, tuyết đọng trên mặt đất dày đến mức ngập cả mu bàn chân.
Đi lên trấn một chuyến cả đi lẫn về, không có chút nghị lực thì không chịu nổi.
Tô Lão Phụ bế Điềm Bảo, ngồi đối diện chiếc giường gỗ ở gian trong, lạnh lùng trừng mắt nhìn ông lão trên giường.
Bên mép giường đặt một chậu than nhỏ, xua đi cái lạnh lẽo trong phòng.
Tô Lão Hán không dám nhìn thẳng vào mắt bà vợ già, nằm đó chột dạ nhắm nghiền mắt, miệng rên rỉ “Ái chà... ái chà...”.
Tô Lão Phụ cười lạnh: “Bây giờ mới biết kêu đau à? Hôm qua ông làm cái trò gì vậy? Nửa bao bột mì đó, tính xông xênh cũng chỉ hai mươi đồng tiền chứ mấy? Lát nữa lão đại lão nhị về, chúng ta tính xem cái chân già của ông phải đền bao nhiêu tiền thuốc.”
“... Khụ, bà xem bà nói kìa. Tình hình lúc đó cấp bách đâu cho phép tôi nghĩ nhiều, đầu óc còn chưa kịp phản ứng thì tay đã ôm lấy bao bột mì rồi, tôi cũng đâu ngờ chân mình lại gãy chứ?” Tô Lão Hán hé một mắt, liếc nhanh bà vợ già một cái. “Hơn nữa lấy thuốc gì chứ? Chỗ gãy băng bó xong rồi, tôi nằm mười bữa nửa tháng là khỏi hẳn thôi, đắp thuốc chỉ phí tiền bạc... Tôi nói gì mọi người cũng không nghe, cứ nằng nặc đòi bán lê mua thuốc, thà mua thêm ít gạo mì cho gia đình, ráng qua được mùa đông mới là việc chính, ái chà... ái chà...”
“Cái thân già này của ông mà cứng được như cái miệng ông thì hôm qua đã chẳng gãy chân!”
“... Ái chà! Ái chà!”
“Được rồi đừng kêu nữa, nằm nghỉ cho khỏe đi, hôm nay tôi không thèm xử ông.”
Tô Lão Hán ngừng rên rỉ, nhưng cảm thấy mất hết thể diện.
Điềm Bảo nhà bọn họ đừng thấy mới sinh được hai ngày, con bé lanh lợi nghe hiểu tiếng người đấy.
Bà vợ già thật sự không nể mặt ông chút nào.
“Điềm Bảo ngủ rồi à?”
“Trẻ con mới sinh ăn no là ngủ, một ngày cũng chỉ thức được một lúc thôi.” Tô Lão Phụ rốt cuộc không nén được lo âu, thấp giọng nói: “Ông không nhìn thấy đâu, hôm qua bên phòng kia lê rải đầy đất... Tôi thật sự lo sẽ làm Điềm Bảo bị thương. Thần thông lớn như vậy, có thể tùy tiện dùng sao? Haiz.”
Tô Lão Hán im lặng một lát, lên tiếng an ủi vợ: “Bà đừng nghĩ lung tung, nhìn cháu gái ngủ ngon chưa kìa? Chắc không có chuyện gì lớn đâu, nếu không đứa trẻ nhỏ thế này, khó chịu không thoải mái chắc chắn sẽ khóc lóc ầm ĩ rồi.”
Tô Lão Phụ lập tức trừng mắt: “Nói bậy! Điềm Bảo nhà tôi ngoan lắm, ngoại trừ tiếng khóc lúc mới sinh ra, con bé chưa từng quấy khóc!”
“...” Tôi đang lựa lời an ủi bà, bà lại không phân biệt trắng đen mắng tôi trước.
Tô Lão Hán nằm trên giường không thể động đậy, cháu gái từ lúc sinh ra đến giờ ông mới được nhìn hai lần vào hôm qua. Thấy đứa trẻ ngoan ngoãn ngủ đối diện, ông thèm thuồng: “Bà nó, bế Điềm Bảo qua đây đặt nằm cạnh tôi đi, đắp chung chăn còn ủ ấm cho con bé được.”
Tô Lão Phụ sao lại không biết ông bạn già đang nghĩ gì? Chuyển hướng suy nghĩ, trẻ sơ sinh xương cốt còn mềm, quả thực không thể bế mãi được, bà bèn đứng dậy, nhẹ nhàng đặt đứa trẻ vào phía trong giường gỗ.
Như vậy Nguyệt Lan có thể yên tâm nghỉ ngơi một lát, bà cũng rảnh tay làm việc. Bếp lò phải dựng lại, không thể cứ nấu nướng mãi ở nhà chính được.
“Nếu Điềm Bảo tỉnh thì ông gọi tôi một tiếng, tôi lại bế con bé qua.”
“Được rồi!”
Đứa trẻ nhỏ xíu hai tay có thể nâng trọn, cứ thế ngủ ngay bên cạnh, nhỏ nhắn mềm mại.
Gương mặt ngủ say ngọt ngào, chiếc mũi nhỏ phập phồng nhè nhẹ theo nhịp thở, trên người tỏa ra mùi sữa thoang thoảng.
Trái tim Tô Lão Hán mềm nhũn như ngâm trong nước.
Cẩn thận vươn tay, chạm nhẹ vào khuôn mặt như quả trứng gà bóc của đứa trẻ, Tô Lão Hán lẩm bẩm: “Phúc họa tương y, trong phúc có họa, trong họa có phúc. Điềm Bảo nhà ta à, thần thông đầy mình đó cũng không biết là phúc hay là họa...”
Ông vốn chỉ lẩm bẩm một mình, không ngờ lời còn chưa dứt, đứa trẻ đang ngủ say bỗng mở bừng mắt.
Đôi con ngươi đen láy, sáng long lanh như lưu ly ngâm trong nước, chằm chằm nhìn người ta.
Không hề né tránh hay che giấu.
Tô Lão Hán sửng sốt một chút, sau đó bật cười: “Cái con nhóc này, hóa ra là giả vờ ngủ à?”
Đứa trẻ chớp mắt một cái.
“Ồ, Điềm Bảo nghe không hiểu phúc với họa sao? Đừng vội, ông nội từ từ kể cho cháu nghe...”
Chỉ dựa vào một cái chớp mắt, ông lão tự mình lĩnh hội ý của cháu gái: “Có câu nói gọi là thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội. Giống như Điềm Bảo nhà ta, vốn là bách tính bình thường vô tội, nhưng vì cháu may mắn sở hữu đại thần thông, kẻ xấu tham lam sẽ muốn cướp đoạt làm của riêng. Bọn chúng vì muốn cướp đồ của cháu, sẽ gán cho cháu rất nhiều tội danh, dùng rất nhiều thủ đoạn, không đạt được mục đích thề không bỏ qua... Phúc họa tương y chính là ý này... Cho nên Điềm Bảo à, mang trong mình báu vật, nói năng hành sự càng phải cẩn thận từng li từng tí, không để lộ tài năng, phàm chuyện gì cũng phải khiêm tốn không ra mặt, mới có thể bảo vệ được chính mình.”
Ông lão cúi đầu, chạm phải ánh mắt nghi hoặc ngây thơ của cháu gái, sự xót xa lan tỏa trong tim: “Ông nội không biết Điềm Bảo nhà ta trước kia từng trải qua chuyện gì, khiến Điềm Bảo trở nên chán nản như vậy. Nhưng Bảo à, những chuyện đó đều qua rồi, cháu bây giờ là Yêu Bảo Tô Cửu Nghê của nhà họ Tô rồi. Nhà có nghèo khổ đến mấy, cũng có một miếng ăn cho cháu. Gặp phải khốn cảnh hiểm nguy lớn đến đâu, tự có ông bà cha mẹ đứng ra che chắn phía trước. Cháu cứ yên tâm lớn lên, chỉ là sau này đừng tùy tiện lấy đồ tốt ra nữa... Bà nội cháu lo cháu tổn thọ, ban đêm cứ lén thở dài lau nước mắt đấy.”
Những lời lải nhải vang lên bên tai.
Điềm Bảo lẳng lặng nghe, hiểu mà như không hiểu.
Ông nội nói hơi nhiều, nhưng nàng không cảm thấy bài xích, bởi vì lúc ông nội nói chuyện, ánh mắt nhìn nàng rất hiền từ.
Dù không thể đồng cảm hoàn toàn, nhưng từng chút từng chút xảy ra trên người sau khi sinh ra, cũng khiến Điềm Bảo nhận ra điều gì đó.
Trong cái nhà này, cha, mẹ, ông nội bà nội, chú hai thím hai, còn có ba người anh trai... Bọn họ hình như đều thích nàng.
Mí mắt Điềm Bảo dần trĩu xuống, trước khi chìm vào giấc ngủ một lần nữa, trong đầu vẫn còn chiếu lại từng khoảnh khắc nàng được người nhà yêu thương sau khi đến gia đình này.
Những sự yêu thương đó, không phải sau khi nàng bộc lộ thần thông mới có.
Mà là trước khi nàng bộc lộ thần thông, đã bộc lộ ra một cách tự nhiên rồi.
Cảm giác được yêu thương thật kỳ lạ, nàng vẫn chưa hiểu rõ.
Hay là, nàng từ từ hẵng chết?
Làm một con ma hiểu chuyện dù sao cũng tốt hơn làm một con ma hồ đồ.
Ánh sáng ngoài nhà dần hửng sáng, bão tuyết gào thét không biết đã tạnh từ lúc nào.
Những người trốn đông trong các hộ gia đình trong thôn lập tức xuất động, vung chổi, xẻng, cào tranh thủ thời gian dọn dẹp tuyết đọng.
Tiếng ồn ào kéo dài suốt cả buổi sáng.
Sự náo nhiệt trong khoảnh sân nhỏ nhà họ Tô cũng không hề kém cạnh.
Không có đàn ông ra trận, Tô Lão Phụ dẫn theo con dâu thứ hai và ba thằng nhóc tì, làm cho cái sân gà bay chó sủa, tiếng mắng chửi vang lên không ngớt.
Trong sự ồn ào như vậy, Điềm Bảo vẫn ngủ ngon lành, thậm chí khóe miệng còn bất giác nhếch lên một góc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

