Đúng lúc ấy, cách đó không xa bỗng vang lên hai tiếng khóc thất thanh.
“Nương!”
“Ngoại tổ mẫu!”
Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc, lão phu nhân lập tức ngẩng đầu nhìn sang.
Người tới chính là ngũ nữ nhi mà bà ta thương yêu nhất, Tô Ngũ Vân, cùng con gái nàng ta là Lý Thi Thi.
“Ngũ Vân, con tới tiễn chúng ta sao?”
Ánh mắt lão phu nhân lập tức rơi xuống bọc hành lý lớn trên lưng Tô Ngũ Vân, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên bao năm nay mình không uổng công thương yêu đứa con gái này.
Nào ngờ Tô Ngũ Vân vừa chạy tới đã òa khóc nức nở.
“Lý Bưu hắn không phải người! Nghe tin vương phủ xảy ra chuyện, hắn sợ bị liên lụy nên đã hưu con rồi!”
Lão phu nhân nhất thời không phản ứng kịp.
“Không phải đã nói tội không liên lụy đến con gái xuất giá sao?”
Tô Ngũ Vân vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào nói:
“Hắn vốn đã sớm nhìn con không vừa mắt, luôn chê con không sinh được con trai. Bây giờ vừa hay Tô gia xảy ra chuyện, hắn lập tức nhân cơ hội hưu con. Hắn còn sợ con tiếp tục ở lại Lý gia gây phiền phức nên trực tiếp vào cung bẩm báo với thánh thượng, xin cho con bị lưu đày cùng Tô gia.”
Lão phu nhân nghe xong suýt nữa tức đến ngất đi, run rẩy chỉ về phía Lý phủ mà chửi một trận.
“Vậy còn Thi Thi? Lý Bưu ngay cả con gái ruột cũng không cần nữa sao?”
Thiếu nữ đứng bên cạnh Tô Ngũ Vân chừng mười lăm, mười sáu tuổi, chính là Lý Thi Thi.
Hốc mắt nàng ta đỏ hoe, giọng nói đầy tủi thân:
“Cha chỉ cần con trai, không cần con gái, nên đã đuổi con ra khỏi nhà rồi.”
Biết được Lý Bưu tuyệt tình đến mức ấy, lão phu nhân càng giận đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận không thể lập tức xắn tay áo xông thẳng tới Lý phủ tính sổ.
Tô Ngũ Vân và Lý Thi Thi ôm nhau khóc một hồi lâu.
Một lát sau, ánh mắt Lý Thi Thi chợt rơi lên chiếc xe ba gác cách đó không xa. Thấy Tô Cảnh Hành nằm bất động trên xe, vẻ mặt nàng ta lập tức trở nên lo lắng.
“Cảnh biểu ca sao lại bị đánh thành thế này?”
Sắc mặt lão phu nhân lập tức trầm xuống, không nói lời nào.
Tô Hoa Lâm lại chẳng hề kiêng dè, ngay trước mặt người của tam phòng đã tức tối mắng:
“Còn không phải tại nó thông đồng với địch, bán nước cầu vinh nên mới bị thánh thượng đánh thành thế này! Tất cả đều tại nó, cả Tô gia chúng ta mới bị liên lụy đến bước đường hôm nay!”
Lý Thi Thi siết chặt những ngón tay, nhỏ giọng nói:
“Chuyện này... cũng không thể hoàn toàn trách Cảnh biểu ca.”
Tô Hoa Lâm lập tức quay sang.
“Không trách nó thì trách ai?”
Lý Thi Thi do dự một lát, sau đó nhìn về phía lão phu nhân cùng mấy vị bá bá.
“Ngoại tổ mẫu, các bá bá đừng giận con. Nửa tháng trước, lúc con đến chùa thắp hương, trên đường từng gặp một lão đạo sĩ.”
Nàng ta mím môi, ngập ngừng một lúc mới nói tiếp:
“Lão đạo sĩ ấy nói Cố gia tiểu thư là Thiên Sát Cô Tinh, sẽ mang tai họa đến cho Tô gia chúng ta. Lúc đó con sợ lắm, nhưng nghĩ đây là hôn sự do thánh thượng ban xuống nên không dám nói ra. Ai ngờ... bây giờ lại thật sự ứng nghiệm.”
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Cố Vãn Nguyệt.
Người Tô gia lập tức chửi rủa ầm ĩ, ai nấy nhìn Cố Vãn Nguyệt như thể nàng là kẻ thù không đội trời chung. Đặc biệt là mấy nam đinh tính tình nóng nảy, càng nghe càng tức, siết chặt nắm đấm rồi hùng hổ đi về phía nàng.
Lão phu nhân thấy vậy cũng không lên tiếng ngăn cản.
Trong mắt bà, Cố Vãn Nguyệt đã cắt đứt quan hệ với Hầu phủ, trên đường lưu đày chẳng những không còn nhà mẹ đẻ tiếp tế mà cũng chẳng giúp ích được gì cho Tô gia. Có bị đánh một trận thì cũng đáng đời.
Mắt thấy mấy người kia sắp tới trước mặt Cố Vãn Nguyệt, Tô Tử Khanh vốn đang nép sau lưng Dương thị bỗng lao ra chắn trước nàng.
“Các người không được ức hiếp đại tẩu ta!”
Hắn vẫn nhớ rõ lúc đại ca và nương bị Khương Đức Chí làm nhục, trong cả Tô gia chỉ có đại tẩu chịu đứng ra giúp đỡ.
Làm người phải biết tri ân báo đáp.
Bây giờ đại ca đang hôn mê bất tỉnh, vậy đại tẩu sẽ do hắn bảo vệ!
Tô Hoa Lâm bực bội quát:
“Tô Tử Khanh, ngươi tránh sang một bên! Tô gia chúng ta chính là bị ả hại thành ra thế này, hôm nay nhất định phải dạy dỗ ả một trận!”
“Tô gia chúng ta bị người ta vu oan, không phải do đại tẩu hại. Ta không tránh!”
“Không tránh thì đánh cả ngươi!”
Tô Hoa Lâm chẳng hề khách sáo, giơ tay đẩy mạnh Tô Tử Khanh sang một bên.
Cố Vãn Nguyệt lập tức tiến lên đỡ lấy hắn, đồng thời túm lấy cổ tay Tô Hoa Lâm, dùng sức bẻ mạnh.
“Rắc!”
“Nương ơi! Đau chết ta rồi!”
Tô Hoa Lâm ôm cổ tay bị bẻ gãy, đau đến khóc cha gọi mẹ.
Tiền thị cùng hai đứa con trai thấy vậy lập tức xông lên.
“Tiểu tiện nhân, dám đánh cha ta? Hôm nay phải cho ngươi biết tay!”
Nhìn người nhị phòng đồng loạt lao tới, Cố Vãn Nguyệt chẳng hề hoảng hốt. Nàng kéo Tô Tử Khanh ra phía sau bảo vệ, tay còn lại lần lượt túm lấy cổ áo mấy người, ném thẳng bọn họ xuống trước mặt Lý Thi Thi.
Sau đó, nàng bước tới, không nói hai lời giơ tay tát thẳng vào mặt Lý Thi Thi hai cái.
“Bốp! Bốp!”
“Tung tin đồn vui lắm đúng không? Bây giờ bị đánh có vui không?”
Từ lúc xuất hiện đến giờ, ánh mắt Lý Thi Thi gần như dính chặt trên người Tô Cảnh Hành, muốn rời cũng chẳng rời nổi.
Thật sự coi Cố Vãn Nguyệt nàng là kẻ ngốc sao?
Trong nguyên tác, Lý Thi Thi vốn luôn ái mộ Tô Cảnh Hành. Chỉ tiếc lúc ấy hắn còn chưa kịp lên đường lưu đày đã phát độc mà chết.
Sau này, Lý Thi Thi gả cho đích tử của đại phòng là Tô Triệt, cũng không gây khó dễ cho nguyên chủ quá nhiều.
Nhưng bây giờ vận mệnh của Tô Cảnh Hành đã thay đổi.
Sau này e rằng còn không ít phiền phức.
Có điều, muốn gây phiền phức đến trên đầu Cố Vãn Nguyệt nàng?
Đừng hòng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
