Tô gia hiện có năm phòng cùng sống trong vương phủ. Đồ đạc của từng phòng đều không thể bỏ sót, vì vậy Cố Vãn Nguyệt tranh thủ thu hết những vật tư đáng giá và hữu dụng vào không gian, đồng thời cất kỹ toàn bộ của hồi môn thuộc về mình.
Nàng vừa làm xong, còn đang thở hồng hộc thì bên ngoài bỗng vang lên một trận huyên náo, xen lẫn tiếng cửa bị đạp tung và đồ đạc đổ vỡ.
Cố Vãn Nguyệt đưa tay quệt mồ hôi trên trán.
Đến rồi!
Người xét nhà đã tới!
Một giọng nói lạnh lùng vang lên ngoài sân.
“Phụng khẩu dụ của hoàng thượng, Trấn Bắc Vương Tô Cảnh Hành có ý đồ mưu phản, chứng cứ xác thực!”
“Lập tức giáng xuống làm thứ dân, toàn phủ bị xét nhà, lưu đày đến Ninh Cổ Tháp. Kẻ nào dám chống lệnh, giết không tha!”
Lão phu nhân nghe xong liền đấm ngực giậm chân, vừa kinh hãi vừa phẫn nộ.
“Tô gia ta bao đời trung thành với triều đình, Cảnh Hành càng lập vô số chiến công, sao có thể mưu phản được?”
Khương Đức Chí, kẻ dẫn đầu đội quan binh tới xét nhà, lập tức hừ lạnh.
“Đây là khẩu dụ do chính thánh thượng ban xuống. Ý của lão phu nhân là thánh thượng đã phán sai sao?”
Câu này vừa thốt ra, những người còn định kêu oan lập tức im bặt, không ai dám nói thêm. Trong sân chỉ còn tiếng khóc thảm thiết nối tiếp nhau.
Quan binh nhanh chóng ùa vào các viện, đạp tung từng cánh cửa rồi lục lọi khắp nơi. Rương hòm bị kéo ra, đồ đạc bị ném vương vãi đầy đất, thái độ chẳng khác nào một đám thổ phỉ.
Dù trước đây có thân phận hiển hách đến đâu, một khi bị kết tội xét nhà, trong mắt đám người này cũng chỉ còn là phạm nhân mặc cho chúng chà đạp.
Nhìn vương phủ bị phá đến hỗn loạn, lão phu nhân không nhịn được tiến lên ngăn cản, nào ngờ Khương Đức Chí lại thẳng tay xô bà ngã xuống đất. Bà tuổi đã cao, cú ngã khiến toàn thân đau buốt, một thân xương cốt già nua suýt nữa cũng bị hắn ta xô cho rã rời.
Khương Đức Chí chẳng những không để tâm mà ngay sau đó còn đưa mắt nhìn về phía đám nữ quyến trong phủ. Ánh mắt dâm tà không chút che giấu khiến sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.
“Để đề phòng các ngươi giấu đồ quý trên người rồi mang ra ngoài, nữ quyến từ rốn trở xuống đều phải cởi sạch. Người của ta sẽ tự tay sờ soạng kiểm tra từng người một!”
“Không được!”
Đám nữ quyến vừa nghe xong đã biến sắc, người nào người nấy vừa xấu hổ vừa phẫn nộ.
Lão phu nhân tức đến toàn thân run rẩy, chỉ thẳng vào Khương Đức Chí mà mắng:
Câu nói của lão phu nhân đã chọc trúng chỗ đau của hắn ta.
Năm xưa, Khương Đức Chí từng tới Tô gia cầu thú Tô Ngũ Vân, mục đích chẳng qua là muốn dựa vào cành cao phủ Trấn Bắc Vương để leo lên. Không ngờ Tô gia lại thẳng thừng từ chối hắn ta.
Đối với Khương Đức Chí, chuyện ấy vẫn luôn là một nỗi nhục.
Hôm nay hắn ta chủ động dẫn người tới xét nhà, ngoài việc phụng mệnh hành sự, rõ ràng còn muốn nhân cơ hội này trả lại mối nhục năm xưa.
Khương Đức Chí không nói thêm nữa, trực tiếp lao tới túm lấy Tô Nhiễm Nhiễm, tiểu nữ nhi chưa xuất giá của đại phòng, đưa tay định lột váy áo của nàng.
Tô Nhiễm Nhiễm sợ đến nước mắt tuôn như mưa, vừa giãy giụa vừa hoảng loạn kêu lên:
“Đừng! Cha, nương, ca ca, cứu muội!”
“Ta liều mạng với các ngươi!”
Nam đinh của đại phòng đỏ bừng mắt, vớ lấy ghế rồi xông lên, nhưng lập tức bị quan binh chặn đứng. Mấy người bị giữ chặt, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tô Nhiễm Nhiễm sắp chịu nhục mà không thể tiến thêm nửa bước.
Đúng lúc nguy cấp, bóng người Cố Vãn Nguyệt đột ngột xuất hiện bên cạnh Khương Đức Chí.
Nàng vừa ra tay đã túm lấy cổ tay hắn ta, không chút do dự bẻ mạnh.
Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên.
“A!”
Khương Đức Chí đau đến mặt mày méo mó, lập tức buông Tô Nhiễm Nhiễm ra.
“Mẹ kiếp! Ngươi là thứ quái quỷ nào?”
Hắn ta vừa mắng vừa quay đầu, nhưng đến khi nhìn rõ khuôn mặt Cố Vãn Nguyệt, ánh mắt lại thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Nữ nhân này trông còn rất xinh đẹp.
Cố Vãn Nguyệt vẫn đang cầm một chiếc đùi gà trên tay. Nàng thản nhiên cắn thêm một miếng, nhướng mày nhìn hắn ta, vẻ mặt ngông nghênh đến mức chẳng coi hắn ta ra gì.
“Bà nội ngươi, Trấn Bắc Vương phi!”
Khương Đức Chí nghẹn họng.
Cố Vãn Nguyệt nhai hết miếng thịt trong miệng rồi mới thong thả lên tiếng:
“Khương Đức Chí, thánh thượng sai ngươi tới xét nhà, không bảo ngươi sỉ nhục nữ quyến của vương phủ. Nếu ngươi nhất quyết làm chuyện vượt quá khẩu dụ, vậy hôm nay người của Tô gia cũng chẳng còn gì để mất. Cùng lắm thì đồng quy vu tận, trước khi chết kéo được kẻ nào theo thì hay kẻ đó!”
Tô Nhiễm Nhiễm vừa thoát khỏi tay Khương Đức Chí đã vội vàng chạy đến bên cạnh Cố Vãn Nguyệt. Nước mắt nàng vẫn còn giàn giụa, nhưng hai tay đã nắm chặt một chiếc bình hoa làm vũ khí.
Thấy vậy, người của mấy phòng khác cũng lần lượt vớ lấy những thứ có thể dùng để chống trả.
Người của nhị phòng phản ứng chậm hơn đôi chút, nhưng cuối cùng vẫn đứng lên.
Chỉ có cả nhà tứ phòng từ đầu đến cuối vẫn giả vờ bận rộn dìu lão phu nhân, không hề có ý định ra tay.
Dẫu vậy, khí thế của những người còn lại cũng đủ khiến đám quan binh phải dè chừng.
Khương Đức Chí nghiến răng, hung hăng trừng Cố Vãn Nguyệt một lúc lâu. Cuối cùng, hắn ta vẫn không dám thật sự ép cả phủ liều mạng, chỉ có thể quay sang trút giận lên đám thuộc hạ.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Đi lục soát cho ta!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)