Tô Tử Khanh nhận lấy vải và kim chỉ, lập tức chạy đi hỏi Dương thị cách khâu.
Tô Cẩm Nhi do dự một lúc, lần này không hề làm ầm lên, cũng ngoan ngoãn cầm kim chỉ thử tự khâu.
Chỉ là thỉnh thoảng nàng ta vẫn lén nhìn sang Cố Vãn Nguyệt, không biết trong lòng đang nghĩ gì.
Thấy đội ngũ vẫn còn đang chỉnh đốn, chưa chuẩn bị xuất phát, Cố Vãn Nguyệt liền cầm khăn vải đi tới bên một con suối nhỏ.
Nàng cúi đầu, kín đáo lấy kem đánh răng và bàn chải từ trong không gian ra, nhanh chóng đánh răng rửa mặt.
Không đánh răng, miệng cứ nhớp nháp khó chịu, nàng thật sự chịu không nổi.
Cách đó không xa, Lý Thi Thi cũng đang vốc nước suối rửa mặt.
Khóe mắt nàng ta liếc thấy Cố Vãn Nguyệt đã rửa mặt xong nhưng vẫn ngồi bên bờ, cúi đầu nhìn mặt nước.
Ánh mắt Lý Thi Thi khẽ động.
Thấy xung quanh không có ai để ý, nàng ta lặng lẽ vòng ra phía sau Cố Vãn Nguyệt, bất ngờ đưa tay đẩy mạnh.
“Á!”
Một tiếng hét chói tai vang lên.
Ngay từ lúc nhìn vào mặt nước, Cố Vãn Nguyệt đã thấy rõ bóng Lý Thi Thi đang lén lút tiến lại gần.
Khoảnh khắc nàng ta ra tay, Cố Vãn Nguyệt lập tức nghiêng người tránh sang bên.
Lý Thi Thi dùng quá nhiều sức, nhất thời mất thăng bằng, cả người lảo đảo lao về phía trước.
Cố Vãn Nguyệt chẳng chút do dự tung một cước, trực tiếp đạp nàng ta xuống suối.
“Cứu mạng!”
Lý Thi Thi lập tức biến thành gà rơi xuống nước, chật vật vùng vẫy giữa dòng suối.
Người Tô gia nghe tiếng kêu liền vội vàng chạy tới.
Tô Triệt thấy vậy không nói hai lời, lập tức nhảy xuống kéo Lý Thi Thi lên bờ.
Quần áo trên người nàng ta đã ướt sũng, dính sát vào cơ thể, phác họa rõ đường cong.
Mấy nam nhân đứng xung quanh nhìn thấy đều bất giác dán mắt vào người nàng ta.
Tô Triệt vội vàng cởi áo ngoài khoác lên người Lý Thi Thi.
Nào ngờ nàng ta lập tức đẩy hắn ra, nhào vào lòng Tô Ngũ Vân vừa chạy tới.
“Thi Thi, sao con lại rơi xuống suối?”
Nước suối sáng sớm lạnh buốt, Lý Thi Thi rét đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập. Nàng ta căm tức trừng Cố Vãn Nguyệt.
“Là ả! Ả cố ý đạp con xuống nước!”
Đương nhiên nàng ta sẽ không nói mình định đẩy Cố Vãn Nguyệt xuống trước.
Dù sao lúc ấy cũng chẳng có ai nhìn thấy.
Cố Vãn Nguyệt thản nhiên dang tay.
“Lý Thi Thi đẩy ta trước. Ta không đạp nàng ta thì đạp ai?”
“Ngươi!”
Tô Ngũ Vân lập tức quay sang Tô Cảnh Hành, vừa khóc vừa nói:
“Cảnh Hành, thê tử của ngươi quá độc ác rồi. Ngươi nhất định phải đòi lại công bằng cho Thi Thi!”
Lý Thi Thi cũng yếu ớt nhìn Tô Cảnh Hành, nước mắt lã chã:
“Cảnh biểu ca, huynh đừng nổi giận với biểu tẩu. Tỷ ấy chắc chỉ vì ghen chuyện chúng ta là thanh mai trúc mã nên mới làm vậy...”
Cố Vãn Nguyệt hờ hững nhìn sang Tô Cảnh Hành.
Nếu hắn dám nói giúp Lý Thi Thi dù chỉ một câu...
Ha ha.
Nàng lập tức hưu phu!
Cùng lúc nàng nhìn hắn, Tô Cảnh Hành cũng đang nhìn nàng.
Theo bản năng, hắn không tin Cố Vãn Nguyệt là loại người âm thầm ra tay hại người sau lưng.
Cho dù Lý Thi Thi đang khóc đến hoa lê đái vũ, hắn vẫn nhíu mày nói:
“Ta tin Vãn Nguyệt.”
Hắn dừng một chút rồi bổ sung:
“Hơn nữa, ta không có thanh mai trúc mã.”
Rắc!
Trái tim Lý Thi Thi như vỡ tan.
Giờ phút này, nàng ta chẳng khác nào một trò cười.
“Cảnh biểu ca, tại sao huynh không tin muội? Chính Cố Vãn Nguyệt cố ý đạp muội xuống! Huynh nhìn đi, trên người muội vẫn còn dấu đế giày của ả!”
“Đại ca.”
Tô Cẩm Nhi vẫn cầm kim chỉ đứng bên cạnh xem từ đầu đến cuối. Lúc này, nàng ta hít sâu một hơi, lấy hết can đảm bước ra.
“Muội biết chuyện gì đã xảy ra.”
Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức đổ dồn về phía nàng ta.
Lý Thi Thi cuống quýt nháy mắt ra hiệu.
Tô Cẩm Nhi tránh ánh mắt nàng ta, chậm rãi nói:
“Muội nhìn thấy Thi Thi tỷ định đẩy đại tẩu xuống nước. Kết quả đại tẩu phát hiện, né sang một bên rồi đạp Thi Thi tỷ xuống suối.”
Ừm.
Rất mạch lạc, rất rõ ràng.
Mọi người nghe xong lập tức hiểu ra.
Hóa ra là Lý Thi Thi gây sự trước.
Nếu vậy, với tính tình của Cố Vãn Nguyệt, đạp nàng ta xuống nước quả thật chẳng có gì khó hiểu.
“Tô Cẩm Nhi, sao ngươi lại đứng về phía sao chổi đó?”
Sắc mặt Lý Thi Thi trắng bệch, uất ức trừng Tô Cẩm Nhi.
Mới bao lâu mà ngay cả Tô Cẩm Nhi cũng bị Cố Vãn Nguyệt mua chuộc rồi?
Thấy những người xung quanh bắt đầu chỉ trỏ bàn tán, Lý Thi Thi biết mình không còn mặt mũi ở lại, vội quấn chặt áo ngoài rồi chật vật bỏ đi.
“Đa tạ.”
Cố Vãn Nguyệt thật sự không ngờ Tô Cẩm Nhi lại chủ động đứng ra nói rõ sự thật giúp mình, ánh mắt nhìn nàng ta cũng có phần bất ngờ.
Tô Cẩm Nhi ngượng ngùng cười.
Trước kia nàng ta quả thật quá ngu ngốc, chẳng phân biệt được tốt xấu.
Nhưng sau này nàng ta sẽ từ từ sửa đổi!
Người một nhà phải đồng lòng, ai cũng đừng hòng bắt nạt bọn họ!
Đúng lúc ấy, Cố Vãn Nguyệt lên tiếng:
“Mọi người mau tới đây, nhặt cành khô với cỏ khô quanh bờ suối đi. Lát nữa nhóm một đống lửa.”
“Nhóm lửa làm gì?”
Trời cũng đâu có lạnh.
Mấy người đều tò mò nhìn nàng.
“Các người nói xem để làm gì?”
Cố Vãn Nguyệt vừa nói vừa cúi xuống, nhanh tay vớt từ dòng suối lên một con cá diếc lớn.
Hóa ra ban nãy nàng cứ nhìn chằm chằm xuống mặt nước là vì đã phát hiện trong suối có cá.
“Cá!”
Tô Tử Khanh và Tô Cẩm Nhi lập tức vây tới.
Ngay cả Dương thị cũng vui vẻ vỗ tay.
Đại tẩu vậy mà còn biết bắt cá!
Quá lợi hại rồi!
Cố Vãn Nguyệt lấy con dao nhỏ mang theo bên người ra, nhanh chóng mổ bụng, đánh vảy, bỏ mang rồi rửa sạch cá, sau đó cho vào chiếc nồi sắt nhỏ đã bắc lên bếp để nấu canh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


