Cả người Cố Vãn Nguyệt nóng rực như lửa đốt.
Nàng mơ màng mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường lớn chạm trổ hoa văn cổ kính. Ngay bên mép giường còn có một nam nhân mặc hỉ phục đang ngồi.
Đây là mơ sao? Nhưng nếu là mơ, tại sao mọi thứ lại chân thực đến vậy?
Cố Vãn Nguyệt nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.
Nam nhân có làn da trắng như ngọc, ngũ quan tinh xảo, tuấn mỹ đến mức khiến người ta chỉ nhìn một lần cũng khó lòng dời mắt. Chỉ có điều, thần sắc hắn quá lạnh lùng, ngay cả giọng nói cũng lạnh nhạt đến thấu xương.
“Ta biết ngươi không muốn gả cho ta. Hoàng mệnh khó cãi, nếu ngươi không nguyện ý...”
“Ta nguyện ý, ta nguyện ý!”
Một tuyệt thế mỹ nam thế này, nàng sống hơn hai mươi năm vẫn còn độc thân, nằm mơ cũng chưa từng gặp được, sao có thể không nguyện ý cho được!
Cố Vãn Nguyệt gật đầu lia lịa. Mặc kệ vẻ kinh ngạc trên mặt nam nhân, nàng đưa tay móc lấy đai lưng hắn, sau đó thuận thế chui thẳng vào lòng người ta.
Nàng hít sâu một hơi, hai mắt lập tức sáng lên.
Chao ôi, thơm quá!
Trên người mỹ nam thoang thoảng một mùi hương thanh lãnh, vô cùng dễ chịu.
Nam nhân kia rõ ràng cũng chưa từng trải qua chuyện này. Ban đầu hắn còn muốn từ chối, nhưng cuối cùng vẫn không chống đỡ nổi đủ kiểu nũng nịu quấn quýt của nàng. Lý trí dần tan rã, chẳng bao lâu sau đã khiến Cố Vãn Nguyệt hoàn toàn chìm đắm.
Hai người triền miên suốt một đêm, mãi đến khi chút sức lực cuối cùng cũng cạn kiệt mới ôm nhau chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau, Cố Vãn Nguyệt bị cơn đau nhức khắp người đánh thức.
Sau khi tỉnh táo lại, nàng ngồi ngây người hồi lâu, cuối cùng cũng phải chấp nhận một sự thật khó tin.
Nàng xuyên không rồi.
Mà mỹ nam đêm qua chính là vị tướng công “tặng kèm” sau khi nàng xuyên tới đây.
Chỉ có điều, vị tướng công tiện nghi này cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Chỉ nửa ngày sau, hắn sẽ mất mạng.
Nơi nàng xuyên vào là một cuốn tiểu thuyết điền văn mà trước đây nàng từng vô tình đọc qua. Tô Cảnh Hành, cũng chính là nam nhân vừa thành thân với nàng, là đại phản diện có kết cục bi thảm nhất trong truyện.
Hắn thiên tư hơn người, lại rất có tài cầm quân. Năm hai mươi tuổi đã đánh cho quân Đột Quyết đại bại, chẳng những thu hồi được lãnh thổ đã mất mà còn buộc đối phương phải ký hiệp ước đầu hàng.
Nhờ chiến công ấy, hắn được phong làm Trấn Bắc Vương, cả nhà cũng theo đó mà một bước lên mây.
Thế nhưng sau khi hoàng đế ngồi vững trên ngai vàng, lại bắt đầu kiêng kỵ hắn công cao lấn chủ. Lần ban hôn này ngoài mặt là ân điển, thực chất bên trong đã âm thầm giấu sẵn sát cơ.
Chẳng bao lâu nữa, Tô Cảnh Hành sẽ bị triệu vào cung, sau đó bị khép tội phản quốc, cả phủ bị xét nhà rồi lưu đày đến Ninh Cổ Tháp. Cuối cùng, hắn phát độc giữa đường vì kịch độc trong người và mất mạng.
Còn cái thiết lập pháo hôi chết tiệt này nữa!
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng bẩm báo.
“Vương gia, thánh thượng truyền lệnh, mời ngài lập tức vào cung một chuyến.”
Đến !
Tên hoàng đế khốn kiếp kia đúng là không thể chờ thêm được nữa, đã bắt đầu ra tay với Tô Cảnh Hành.
Cố Vãn Nguyệt lập tức cảm thấy tương lai trước mắt tối sầm.
Theo quy luật xuyên thư thông thường, một khi đã tới đây thì tám chín phần nàng không thể quay về được nữa.
Bỏ trốn cũng chẳng khả thi.
Đại Tề có chế độ hộ tịch, nàng mà bỏ đi thì chẳng khác nào biến thành kẻ không hộ khẩu. Trừ phi từ nay về sau chui vào rừng sâu núi thẳm sống cả đời, nếu không sớm muộn gì cũng bị phát hiện.
Nói cách khác, trừ phi hòa ly, đời này nàng đã bị trói chặt với Tô Cảnh Hành.
Nhưng nếu Tô Cảnh Hành chết, chẳng phải nàng sẽ phải thủ tiết sao?
Nàng không muốn làm quả phụ đâu!
Khoan đã...
Trong tùy thân không gian của nàng hình như có một viên Giải Độc Hoàn!
“Vương gia, xin dừng bước, ta có thứ này muốn đưa cho ngài.”
“Vật gì?”
Tô Cảnh Hành đã thay hỉ phục, khoác lên người một bộ trường bào màu mực thêu mãng văn. Mi mắt hắn lạnh nhạt, vẻ mặt bình tĩnh hờ hững, hoàn toàn khác với dáng vẻ cuồng nhiệt đêm qua.
Cố Vãn Nguyệt âm thầm bĩu môi.
Đúng là biết giả vờ đứng đắn!
Có điều nàng vẫn nhớ chuyện chính, lập tức lấy viên Giải Độc Hoàn từ trong không gian ra.
“Đây là Bách Hoa Giải Độc Hoàn nương ta để lại cho ta. Ngài ăn nó rồi hãy vào cung.”
Tô Cảnh Hành không nhận ngay mà nhìn nàng chăm chú.
“Ngươi cảm thấy chuyến vào cung này của ta sẽ xảy ra chuyện?”
Ồ, nam nhân này cũng không ngốc nhỉ.
Cố Vãn Nguyệt thản nhiên xòe tay, vẻ mặt vô tội.
“Ta đâu có nói như vậy. Dù sao đây cũng là đồ tốt, ngài cứ ăn trước đi.”
Tô Cảnh Hành nhìn nàng bằng ánh mắt phức tạp, dường như muốn từ nét mặt nàng tìm ra manh mối gì đó. Thế nhưng Cố Vãn Nguyệt vẫn ung dung như không, khiến hắn nhìn hồi lâu cũng chẳng đoán được nàng rốt cuộc đang nghĩ gì.
Cuối cùng, hắn vẫn nhận lấy viên thuốc rồi nuốt xuống.
Trước khi rời đi, Tô Cảnh Hành khựng lại một lát mới thấp giọng nói:
“... Đa tạ.”
“Không cần cảm ơn!”
Cố Vãn Nguyệt thuận miệng đáp, cũng chẳng có tâm trạng tiếp tục dây dưa với hắn. Lúc này nàng còn phải ở lại một mình để sắp xếp lại ký ức về cuốn sách.
Còn chuyện Tô Cảnh Hành vào cung, nàng không định ngăn cản.
Chủ yếu là có muốn ngăn cũng chẳng ngăn nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)