Nghe đến đây tôi cảm thấy rất lúng túng, nhất thời không biết nói gì.
Nhưng lúc này Hàn Tuyết Phong đã dập tắt tàn thuốc, sau đó nói với tôi : “Nhóc con, chuyện ở đây đã giải quyết xong rồi, cậu đưa tôi xuống núi, mời tôi một bữa cơm đi.”
Hàn Tuyết Phong nói xong liền quay người rời đi. Tôi không biết phải nói gì nhưng cũng không quên công việc, vội vàng nói : “Anh Phong đừng vội, ngoại trừ tên lệ quỷ này vẫn còn một tên nữa.”
“Cái gì! Vẫn còn một tên lệ quỷ.” Hàn Tuyết Phong ngạc nhiên.
“Đúng vậy vẫn còn một tên lệ quỷ, không những vậy tên này còn rất lợi hại. Sư phụ của em và Độc đạo trưởng đã đuổi theo. Bọn em bị tụt lại phía sau, cho nên bọn em mới gặp phải quỷ treo cổ và bị hắn che mắt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



