Tôi trợn tròn mắt, có phải cậu ta bị động kinh rồi trở nên khùng luôn rồi.
“Phong Tuyết Hàn, cậu có chắc là bản thân không sao chứ, hay là uống thêm một viên thuốc nữa đi.” Lúc đó tôi nghĩ Phong Tuyết Hàn đang phát bệnh.
Nhưng tôi vừa cầm chai thuốc màu trắng lên, thì Phong Tuyết Hàn ở trước mặt đã lộ ra vẻ tức giận. Không những vậy còn trực tiếp dùng tay giật lấy chai thuốc.
“Đưa đây cho ông!” Nói xong, cậu ta trực tiếp hất cái chai ra khỏi tay tôi, bản thân cũng trực tiếp đứng dậy.
Còn chai thuốc màu trắng thì rơi vào bên trong biển lửa ở bên cạnh.
“Phong Tuyết Hàn cậu làm sao vậy !” Cả người tôi bất động , không suy nghĩ được gì, chỉ cảm thấy cậu ta trong chớp mắt đã biến đổi thành một người hoàn toàn khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


