Tôi thấy tình trạng của cậu ta đã ổn bèn đi lấy cho cậu ta một ly nước.
“Lão Phong, cậu bị bệnh gì vậy? Sau lại phát bệnh nghiêm trọng như thế, doạ tôi sợ chết khiếp!” Tôi thật sự phát hoảng, sợ hãi mở miệng nói.
Lúc này Phong Tuyết Hàn đã khôi phục được một chút, có thể ngồi dậy từ trên giường.
Cậu ta nhận lấy ly nước trong tay tôi, trên mặt cậu ta lộ ra một tia cười khổ.
Sau khi uống một ngụm nước mới mở miệng nói: “Bệnh cũ, nhưng cũng không phải là bệnh!”. Nghe cậu ta nói như vậy, tôi thật sự không tin.
Thôi bỏ đi, lúc nãy run đến mức giống như nhảy Disco. Cậu nói không phải bệnh? Có quỷ mới tin ấy!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

