Trước khi Nhan Tư Nhiêu kết hôn với Thân Tử Du, cô vẫn luôn ở chỗ bà Doãn.
Ngày đăng kí kết hôn, cô ngồi xe Thân Tử Du về nhà cũ lấy hành lý, chuẩn bị dọn tới nhà Thân Tử Du.
Bên trong xe, Thân Tử Du chuyên chú lái xe, toa xe vô cùng yên tĩnh.
Nhan Tư Nhiêu liếc nhìn sườn mặt góc cạnh, lưu loát của anh, mở túi xách ra, lấy hộp phấn giả vờ trang điểm lại, lúc bỏ vào túi, liền lặng lẽ lấy giấy chứng nhận kết hôn nằm bên cạnh ra xem một chút.
Một màu đỏ thẫm, mở ra là ảnh chụp kết hôn của hai người, cả hai cong môi cười yếu ớt, trên mặt tràn đầy hạnh phúc.
Trong đầu Nhan Tư Nhiêu hiện lên câu nói của nhân viên lúc chụp ảnh: "Hai người tự nguyện kết hôn sao?"
...
Ngón tay Nhan Tư Nhiêu lướt qua ảnh chụp, không hiểu sao, bên tai hơi nóng lên.
Trước cột đèn giao thông ở ngã tư, xe Thân Tử Du dừng lại.
Trong lòng Nhan Tư Nhiêu có chút trì trệ, nhanh chóng nhét giấy đăng ký kết hôn vào trong túi rồi giả vờ cầm lấy lược nhỏ chải lại tóc.
Thân Tử Du nghiêng đầu nhìn qua, cúi thấp đầu dò xét cô một lát, bỗng nhiên mở miệng: "Sao mặt em lại đỏ vậy?"
Lưng Nhan Tư Nhiêu cứng lại, chột dạ phủ tóc che lại, sau đó dùng tay làm quạt vẫy vẫy trước mặt, bình tĩnh nói: "Nhiệt độ trong xe hơi cao, tôi hơi nóng."
"Vậy em tự chỉnh thấp xuống một chút."
Nhan Tư Nhiêu tùy tiện bấm, mím môi trầm mặc một lát, cô lấy dũng khí mở miệng: "Anh thật sự muốn kết hôn với tôi sao?"
Thân Tử Du liếc mắt, lẳng lặng nhìn vào mắt cô.
Mắt anh rất đẹp, khóe mắt rũ xuống, đuôi mắt dài hẹp, màu mắt đen nhánh thâm trầm, lúc này đang phản chiếu hình bóng của Nhan Tư Nhiêu.
Đèn xanh sáng lên, đằng sau truyền đến tiếng còi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
