Ngày hôm sau, Doãn Toại đưa Khương Ngâm đến một bãi biển nổi tiếng gần đó.
Hai người đi từ rất sớm, mặt trời đỏ rực vừa mới nhô lên khỏi mặt biển, cát mịn dưới chân mềm mại, trải dài đến tận phương xa.
Khương Ngâm xách giày đi về phía biển.
Sóng biển vỗ vào đá ngầm, bọt nước tung toé khắp nơi tạt vào bờ, hôn lên mắt cá chân của cô, lại lưu luyến không rời mà kéo về.
Chiếc váy dài đến đầu gối của cô bị thổi tung lên, cô từ từ nhắm hai mắt lại, dang hai cánh tay cảm nhận cảnh đẹp thiên nhiên kiều diễm.
Đèn flash chợt lóe lên.
Mi mắt Khương Ngâm khẽ run, mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn sang.
Doãn Toại đang đứng cách đó không xa, giơ điện thoại chụp ảnh cho cô.
Nói xong, cô chỉ vào bức ảnh: "Chiều cao này chắc chỉ khoảng một mét tư, không thể nhiều hơn!"
"Vậy sao?" Doãn Toại dò xét một lát: "Anh cảm thấy rất đẹp, là do em yêu cầu quá cao."
Khương Ngâm chậc chậc hai tiếng: "Gu thẩm mỹ của anh bị sao vậy?"
Doãn Toại thản nhiên cười: "Gu thẩm mỹ của anh không tốt hả? Không phải anh đã cưới một bà xã vô cùng xinh đẹp về nhà rồi sao."
"..."
Lời này thật sự làm cho Khương Ngâm không thể nào phản bác.
Nhưng quả thực, kỹ thuật chụp ảnh này của Doãn Toại khiến người khác khó mà khen được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
