Vào xuân, thời tiết dần trở nên ấm áp.
Một buổi chiều nọ, Khương Ngâm vừa kết thúc công việc, ra khỏi studio, cô nói với trợ lý bên cạnh: "Em về thì gửi ảnh đã chỉnh sửa cho chị nhé, chị đi trước đây."
Trợ lý cười, trêu cô: "Chị Khương, trước kia chị là người cuồng công việc lắm mà, bây giờ lại biến thành người mẹ luôn chăm lo cho gia đình, làm em không quen lắm."
Về đến nhà, béLê Hân đang chơi với bảo mẫu và dì Chu, thằng bé nằm trên sàn, tay cầm đồ chơi.
Cái đuôi nhỏ nằm cạnh, thi thoảng tiểu Lê Hân tóm lấy lông của nó, Cái Đuôi Nhỏ cũng không giận, ngược lại còn thân mật liế.m tay cậu.
Cô đổi giày, đặt túi xách lên sofa.
Khương Ngâm đi tới: "Buổi chiều Hân Hân đã ngủ chưa ạ?"
Bảo mẫu: "Ngủ được một lúc, vừa tỉnh lại đã khóc rống lên tìm phu nhân, Cái Đuôi Nhỏ chơi với thằng bé một lúc, bây giờ đang ngoan ngoãn tự chơi một mình."
Có lẽ nghe thấy tiếng động, bé Lê Hân ngẩng đầu lên.
Thấy Khương Ngâm, đôi mắt cậu nhóc sáng rức, chìa tay ra đòi bế.
Lúc chụp ảnh, Khương Ngâm không cẩn thận làm bẩn quần áo trên người, cô thấy vậy thì tiến tới hôn lên bàn tay nhỏ của con trai: "Chờ một chút, mẹ lên lầu tắm đã, thay quần áo xong sẽ xuống bế con."
Cô đứng dậy lên lầu, bảo bối nhỏ ở phía sau thấy không như ý muốn liền òa khóc, trông giống như một đứa trẻ đáng thương tội nghiệp.
Khương Ngâm đau đầu xoa xoa huyệt thái dương, sau khi chạy về phòng, cô dùng tốc độ nhanh nhất vọt vào phòng tắm, thay váy ngủ xong đi dép xuống lầu.
Cửa tháng máy mở ra, cô không ngờ lại không nghe thấy tiếng khóc của tên nhóc kia, thậm chí còn có tiếng cười khanh khách.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
