"Anh chỉ thích ở bên bà xã của anh thôi."
Câu nói này của Doãn Toại đã thành công lấy lòng Khương Ngâm, khóa môi cô cong lên một đường cong đẹp mắt.
Cô suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Ông xã, em phát hiện một chuyện, anh rất ít khi gọi em là bà xã."
"Thật sao?"
"Đúng vậy." Khương Ngâm gật đầu, ôm lấy cổ anh: "Nhưng mà lúc anh gọi vậy rất dễ nghe, anh gọi thêm lần nữa được không?"
Doãn Toại không trả lời, chỉ tiếp tục gắp thức ăn cho cô: "Em ăn đi."
Khương Ngâm quan sát anh một lúc, hơi nheo mắt lại: "Tuế Tuế, sao anh lại không gọi? Có phải anh xấu hổ không?"
Doãn Toại: "... Em ăn xong trước đã."
"Vậy em ăn xong thì anh sẽ gọi chứ?"
"Ừm." Giọng của Doãn Toại rất nhỏ.
Trong phòng ngủ có ban công hình cung, đứng tại trên lan can có thể trông thấy biển không bờ bao la rộng lớn.
Doãn Toại kéo cô qua, hai người đứng cạnh nhau, nhìn ánh nắng ban chiều buông xuống mặt biển, hiện ra ánh sao sóng gợn lấp lánh.
Đợi một lúc, Khương Ngâm kéo kéo tay anh, nũng nịu: "Anh vẫn chưa gọi đâu đấy."
Doãn Toại quay sang nhìn cô, vẻ mặt hoang mang: "Gọi gì cơ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
