Bởi vì là con đầu lòng nên giai đoạn đầu cả Khương Ngâm và Doãn Toại đều vô cùng thận trọng, sợ đứa bé xảy ra chuyện gì.
Lương Văn thậm chí còn liệt kê chi tiết các công thức nấu ăn cho dì Chu, để bà ấy biến tấu, bồi bổ thân thể cho Khương Ngâm.
Tuy nhiên triệu chứng nôn nghén của Khương Ngâm vẫn không suy giảm, lúc nào cũng chán ăn.
Cuối tuần, Doãn Toại ở nhà với cô, nhìn cô ăn cơm không được bao nhiêu, cả người gầy đi trông thấy, có chút đau lòng: "Cứ tiếp tục như thế này sao mà được, hay là chúng ta đi khám bác sĩ đi."
Khương Ngâm xua tay, đi đến trước sô pha ngồi xuống, nhét một quả mận vào miệng: "Bác sĩ đã nói đây là phản ứng bình thường, dần dần sẽ tốt lên, thật ra em cảm thấy hôm nay ăn còn nhiều hơn hôm qua nữa."
Doãn Toại đang muốn nói gì đó thì dì Chu từ bên ngoài đi vào, cười nói: "Tiên sinh, phu nhân, Tần tiên sinh và tiểu thư Sơ Nịnh tới."
Khương Ngâm và Doãn Toại nghe vậy liền nhìn qua, thấy Tần Hi và Sơ Nịnh mang theo thuốc bổ đi vào.
Nhìn thấy đồ trên tay Sơ Nịnh, Khương Ngâm nói: "Sao hai người đến mà còn mang nhiều đồ vậy, phòng chứa đồ nhà tớ đã chất đầy các loại thực phẩm dinh dưỡng rồi không thể nhét thêm được nữa."
Khương Ngâm nghi ngờ chỉ vào đồ vật bên trong: "Tiểu Nịnh Mông, đây không phải là thứ cậu thích nhất hả, sao lại mua cái này cho tớ?"
"Không phải cậu bị nôn nghén sao?"
Sơ Nịnh cầm dao gọt trái cây trên bàn trà cắt chanh ra, lấy một miếng đưa cho cô: "Cậu ăn thử đi."
Sơ Nịnh - người cũng như tên, có thể một lúc ăn liền mấy miếng chanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
