: Sue
Beta: Xu
Khương Ngâm phát hiện bây giờ người đàn ông này càng ngày càng không biết điểm dừng.
Cô bất mãn đẩy bàn tay không đứng đắn kia ra, kéo quần áo che kín người lại: "Ai cần anh kiểm tra? Hơn nữa em chỉ vừa ăn xong, cho dù uống thuốc cũng không có tác dụng nhanh như vậy, đúng không?"
"..."
Khương Ngâm có chút cạn lời trong chốc lát: "Anh ăn đậu hũ mà còn phải tìm một lý do hợp lý cho mình hả?"
Anh tựa như không hiểu ý cô: "Ý của em là lý do anh đưa ra rất hợp lý?"
"Không hợp lý chút nào!"
Khương Ngâm giãy dụa, muốn đi xuống khỏi đùi anh, Doãn Toại ôm chặt cô không cho, sau đó liền dứt khoát bế người lên.
Cô kinh ngạc hô một tiếng, ôm cổ anh: "Anh muốn làm gì?"
Doãn Toại ôm cô đi về phía thang máy: "Không phải chê anh tìm lý do sao? Vậy anh không tìm nữa."
Cửa thang máy mở ra, anh đi vào, sau khi ấn số tầng và đóng cửa mới rũ mắt nhìn cô: "Đương nhiên là muốn ngủ em."
Khương Ngâm: "..."
Trở lại phòng ngủ, vì không để Khương Ngâm lấy cớ từ chối, Doãn Toại trực tiếp ôm cô vào phòng tắm.
Đặt cô lên cái tủ bên cạnh tủ quần áo, khóe môi anh hơi nhếch lên: "Anh giúp em nhé?"
Trước kia, sau khi xong việc, Khương Ngâm luôn mệt mỏi không muốn động đậy, vậy nên đều là Doãn Toại ôm cô đi tắm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
