: Xu
Beta: Sue
Trong lúc chờ xét vé xem phim, Khương Ngâm kéo Nhan Tư Nhiêu đi mua bắp rang.
Trên băng ghế dài ở khu nghỉ ngơi, sau khi ngồi xuống, Doãn Toại cau mày cởi áo khoác trên người ra, chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng bên trong.
Khương Ngâm cầm bắp rang đi qua: “Ông xã, sao anh lại cởi áo ra, như vậy sẽ lạnh đấy.”
Doãn Toại nhìn qua cô: “Trên xe có áo khoác dự phòng, còn nửa tiếng nữa phim mới chiếu, em đi lấy với anh nhé?”
Hai người chào Thân Tử Du và Nhan Tư Nhiêu một tiếng rồi cùng nhau đi xuống hầm gửi xe của trung tâm thương mại.
Lúc đi ngang qua thùng rác, Khương Ngâm nhìn thấy Doãn Toại ném cái áo khoác đang cầm trên tay đi.
Không ngờ bệnh sạch sẽ của anh lại nặng như vậy, trước kia chưa từng phát hiện.
Bỗng nhiên, Khương Ngâm nghĩ đến gì đó, nhíu mày: “Hồi đại học, khoảng thời gian em theo đuổi anh kia, mỗi ngày đều đi theo anh, không phải cũng có lần làm đổ trà sữa lên người anh sao, hẳn là anh cũng đã đem quần áo vứt đi nhỉ?”
Doãn Toại mở cửa xe, nghe xong liền thản nhiên nhìn lên: “Nghĩ gì thế?”
“Vậy sao vừa rồi anh lại ném đi?”
Doãn Toại bất đắc dĩ cười, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên: “Em sao có thể giống với người khác được?”
Lời này thành công lấy lòng Khương Ngâm, cô ngồi ở ghế sau của xe, khóe môi chậm rãi vểnh lên.
[ Đọc truyện ở trang WordPress và Wattpad của Serein’s Home ]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
