*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
: Xu
Beta: Sue
Buổi tối, Doãn Toại làm mì sườn* với mấy món thường ngày, mùi vị thơm ngon ngoài sức tưởng tượng.
*Mì sườn:
Sau bữa ăn Doãn Toại đến thư phòng làm việc, Khương Ngâm có chút hơi no quá, đi lui đi tới trên bãi cỏ ở sân sau để tiêu hóa đồ ăn.
Chợt nhìn thấy Cái Đuôi Nhỏ phía xa xa, từ trong nhà chạy ra, trong miệng còn ngậm thứ gì đó.
Đúng lúc Dì Chu từ trong nhà đi ra, bưng một cốc nước trong tay, đưa tới cho Khương Ngâm: “Không phải phu nhân đang bị đầy bụng sao, tôi có nấu chút trà quả táo gai* để tiêu thực, uống một ít sẽ dễ chịu hơn.”
*Quả táo gai:
Khương Ngâm sờ cái bụng còn đang phình lên, cười nhận lấy: “Cảm ơn dì Chu.”
Dì Chu nhìn thấy chiếc khăn tay trên tay cô, hơi kinh ngạc, chớp mắt một cái: “Cái khăn này…”
Khương Ngâm đưa cho dì Chu: “Không biết Cái Đuôi Nhỏ tìm ra được ở chỗ nào, cháu nghĩ hẳn không phải là đồ của vợ chồng cháu, có phải của dì Chu hay không? Đáng tiếc bị Cái Đuôi Nhỏ làm bẩn mất rồi.”
Dì Chu nhận lấy, đi đến dưới đèn đường trong sân để nhìn kĩ hơn, cả kinh nói: “Hỏng rồi, sao tên nhóc này lại phát hiện ra cái này vậy chứ, tiên sinh mà biết chắc chắn sẽ rất tức giận.”
“Sao vậy?” Khương Ngâm đi lên trước, hơi kinh ngạc hỏi: “Đây là đồ của Doãn Toại sao?”
[Đọc truyện ở trang WordPress và Wattpad của Serein’s Home]
Dì Chu chỉ vào họa tiết hoa lê: “Lúc trước không phải tôi từng nói với phu nhân rằng tiên sinh thích hoa lê và rất trân quý một chiếc khăn tay sao, chính là cái này, không nghĩ tới lại bị Cái Đuôi Nhỏ tìm ra, bây giờ phải làm sao đây?”
Khương Ngâm cầm lên dò xét một lần nữa, quả nhiên phía trên được thêu hoa lê.
Nhìn qua hẳn là rất cũ rồi, không phải đồ đang lưu hành ở hiện tại.
Hơn nữa, hiện tại chắc hẳn không có ai ra ngoài mà còn mang theo khăn tay trên người.
Khương Ngâm lại liếc một chút hoa văn phía trên, tia sáng quá mờ làm cô không thấy rõ lắm, nâng cao hơn một chút để nghiên cứu.
“Đang làm gì vậy?” Giọng nói Doãn Toại vang lên ở phía cửa.
Khương Ngâm chưa kịp nhìn kỹ, cấp tốc giấu khăn ra sau lưng, ngẩng đầu nhìn về phía anh: “Không có việc gì a, anh làm việc xong rồi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
