: Sue
Beta: Xu
“Em cảm thấy hẳn là thẹn thùng.” Thấy Doãn Toại không nói lời nào, Khương Ngâm chậm rãi tự quyết định, đồng thời căn cứ vào biểu hiện chính mình nhìn thấy lúc ấy, tiến hành phân tích có lý có cứ với anh: “Dù sao lúc đó anh còn dùng tay che lại.”
“…”
Không đợi được câu đáp lại, tay Khương Ngâm chống lên giường, hơi cúi đầu một chút, rồi tập trung dò xét gương mặt Doãn Toại.
Anh cúi thấp đầu, vẫn ôn nhu cẩn thận giúp cô xoa vị trí mắt cá chân như cũ.
Ánh đèn màu cam ấm trong phòng chiếu vào những sợi tóc nhỏ vụn của anh, có một phần đổ xuống sườn mặt kia, xương mi nhìn rất đẹp, đuôi mắt có chút hất lên, nhuốm một màu hồng phấn cực kỳ nhạt, mi mắt đen như mực tự nhiên rũ xuống, hẹp dài dày dặn, từng sợi rõ ràng.
Nãy giờ anh không nói gì, Khương Ngâm coi như phân tích của mình là đúng, trực tiếp lướt qua vấn đề này, lại hỏi một vấn đề khác: “Tuế Tuế, em hỏi anh một vấn đề nữa.”
Lần này Doãn Toại không có phản ứng với cô, tựa như không nghe thấy cái gì.
Khương Ngâm cũng không để ý, tâm tình rất tốt mà nhìn anh, lá gan cô càng lúc càng lớn, dừng một lát, hỏi ra vấn đề kinh người như cũ: “Anh đã lớn như vậy, có phải là lần đầu tiên bị con gái nhìn thấy hay không?”
“…”
Cho tới bây giờ, Doãn Toại chưa thấy qua người nào có thể làm như thế, không biết thế nào là xấu hổ.
Nơi lòng bàn tay đã bị xoa đến nóng lên, Doãn Toại nhìn vị trí mắt cá chân của cô một chút, ngừng động tác trên tay, lúc ngẩng đầu liền đối mắt với con ngươi trong suốt, sạch sẽ, lại tràn đầy lòng hiếu kỳ mà sáng lên.
Thấy anh nhìn sang, ánh mắt của cô còn nhấp nháy mấy lần, giống như đang thúc giục anh trả lời.
“Muốn biết?” Anh tản mạn hỏi một câu, Khương Ngâm tranh thủ thời gian gật đầu: “Muốn.”
Vừa dứt lời, Doãn Toại chợt bắt lấy bàn chân không bị thương kia của cô kéo một phát vào trong ngực.
Khương Ngâm không có phòng bị, cả người bị kéo về phía trước, cuối cùng vững vàng ngồi trên đùi của anh.
Thân hình cô bất ổn mà lảo đảo một chút, cuối cùng bất đắc dĩ ôm lấy cổ anh để duy trì cân bằng.
Trong phút chốc, hai gương mặt dựa vào cùng một chỗ, hô hấp xen lẫn quấn quýt, Khương Ngâm nhìn chằm chằm anh, cảm giác hơi thở anh phun ra ngoài đều là hơi nóng, khiến mặt cô đỏ đến mức nóng cả lên.
Con ngươi anh đen như mực, bên trong ẩn giấu mấy phần tối tăm, lúc mở miệng, thanh âm vừa khàn khàn vừa trầm xuống cảnh cáo: “Khương Ngâm, đến cùng em có còn muốn sống yên ổn nữa không?”
Khương Ngâm giãy dụa muốn thoát ra từ trong ngực anh, Doãn Toại bóp chặt eo cô làm cô không thể động đậy, cúi đầu dựa tới, dán lên đôi môi đỏ hồng của cô, hôn sâu.
Nụ hôn của anh không triền miên giống trước kia, rất có tính công kích, mang theo một chút thô cuồng, trừng phạt, trằn trọc lẫn chà đạp, gợi dục mạnh mẽ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
