Tần Hi bên kia lại gửi tin nhắn tới: 【 Làm sao, cuối cùng cũng nhớ tới anh Hi có kinh nghiệm phong phú ở phương diện này à, đường đường là Doãn Tổng thế mà lại mặt dạn mày dày tới tìm tôi xin lời khuyên? 】 【 Được thôi, những vấn đề này của anh, tôi sẽ nói cho anh hết, nhưng mà tôi không có chút lợi ích gì sao? 】 【 Giá trị của hạng mục An Hoài Cốc kia chắc phải đến bảy tám trăm triệu đi, tôi cũng coi trọng, hay là anh nhường cho tôi? 】 Doãn Toại cười lạnh một tiếng, gõ chữ gửi qua: 【 Cậu nghĩ hơi nhiều rồi. 】
Tần Hi: 【 Doãn tổng à, nhờ vả người khác, phải có thái độ của người nhờ vả. 】
Mặc dù chỉ là một dòng tin nhắn, nhưng Doãn Toại vẫn nghe được tư thái dương dương đắc ý của Tần Hi từ trong câu chữ.
Lười giải thích với cậu ấy, Doãn Toại trả lời: 【 Cậu bận tiếp đi, tôi ngủ đây. 】 Tần Hi: 【 Sao thế, không muốn biết đáp án? 】
Doãn Toại: 【 Tôi cẩn thận suy nghĩ, vì để có thể ở trong nhà bạn gái cũ, đường đường là Tần tổng lại giả nghèo trước mặt con gái nhà người ta, còn nói chính mình là thiếu gia giả bị ôm nhầm, quá không hợp lí. Với trí thông minh này, chỉ sợ cũng không thông minh hơn tôi là bao. 】 Tần Hi: 【 A, chớ xem thường người khác, bây giờ không phải ông đây đã đường đường chính chính vào ở rồi sao? Những điều mà tôi bịa đều không hợp lí, nhưng mà cô ấy lại tin, vì sao vậy nhỉ? Bởi vì cô ấy yêu tôi! 】 Không rảnh nghe cậu ấy nói điều vô nghĩa, Doãn Toại: 【 Ngủ đây. 】
Tần Hi: 【 Đừng ngủ mà, chúng tôi đang ở bệnh viện, không có chuyện làm, trò chuyện tiếp một lát? 】 Doãn Toại không để ý tới cậu ấy, trực tiếp rời khỏi cuộc nói chuyện, để điện thoại di động lên tủ đầu giường.
Cũng không tìm được đáp án, trong màn đêm, anh chắp hai tay ra sau đầu, bất đắc dĩ thở dài.
Bên cạnh Khương Ngâm trở mình tiến lại gần, anh nhẹ nhàng hôn trán cô, ôm người vào trong ngực.
Có lẽ là một ngày trước buổi tối tiệc tại gia ngủ không ngon, Khương Ngâm ngủ một giấc đến trưa, mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ ra, bên cạnh đã không còn Doãn Toại.
Cô rửa mặt xong từ trên lầu đi xuống, liếc mắt thấy Doãn Toại trong sân.
Hôm nay thời tiết rất tốt, bầu trời quang đãng, ánh nắng ấm áp, không nóng rực. Doãn Toại ngồi xếp bằng trên mặt đất, tóc con ngắn đang được tia nắng dìu dịu chiếu rọi, gương mặt trắng trẻo soái khí, lông mày anh tuấn, khóe môi uể oải câu lên, rất có mấy phần thanh thản.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

Anh nhà ko chịu thú thật j cả