*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
: Xu
Beta: Sue
Lúc trong đầu hiện lên ý nghĩ này, Doãn Toại im lặng mỉm cười nhìn cô: “Trở về ngủ đi, không có đồ ăn cho em ăn.”
“?”
Nhận ra anh đang nói bóng gió, Khương Ngâm phủi đất đứng lên, từ trên cao nhìn xuống anh, có chút thẹn quá hoá giận: “Anh mới là chó con!”
Doãn Toại nhìn đồng hồ treo trên tường, chống lên tay vịn sô pha đứng dậy: “Ngày mai không đi làm sao? Nghỉ ngơi sớm một chút.”
Anh mỉm cười, cất bước đi lên lầu.
Khương Ngâm không hiểu sao lại cảm thấy khó chịu, nhìn anh đã đi đến đầu cầu thang, sắp bước lên một bậc thang, cô đột nhiên hỏi: “Anh có biết vừa rồi anh đã yêu cầu tôi thực hiện nghĩa vụ vợ chồng không?”
Trong khoảnh khắc ấy, lưng Doãn Toại chợt cứng đờ, ngây người một hồi lâu, anh quay người nhìn qua, tựa như đang chất vấn tính chân thật câu nói của Khương Ngâm.
Một lát sau, trên mặt anh mang theo vẻ bình tĩnh thường ngày: “Sau đó thì sao?”
“?”
Anh vì người khác mà ra ngoài uống rượu, trở về lại xem cô là thế thân, công cụ phát tiết, kết quả làm ầm ĩ một hồi rồi ngủ thiếp đi.
Vậy mà bây giờ lại hỏi cô sau đó thì sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
