*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
: Xu
Beta: Sue
Tần Hi còn đang nói về chuyện của bản thân, thanh âm uống rượu buồn bực của Doãn Toại vang lên, uống hết ly này đến ly khác.
Buổi trưa anh vẫn chưa ăn cơm, cơm tối cũng không ăn, bụng rỗng tuếch rót đầy rượu, men say liền tới rất nhanh.
Vào lúc đầu óc mê man, Tần Hi ngã đầu vào vai anh, lẩm bẩm lặp đi lặp lại tên của một cô gái—— Sơ Nịnh.
Anh không ngờ tới tiểu tử Tần Hi này thế mà lại bị tổn thương tình cảm, hai người bọn họ từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, thế mà chuyện này một chút cũng chưa từng nghe cậu nhắc qua.
Doãn Toại đẩy cậu ra, cầm di động gọi một cuộc điện thoại.-
Không bao lâu, Hàn Huân vô cùng lo lắng đẩy cửa tiến đến, trông thấy mấy chai lọ thủy tinh bên trên có chút ngây người: “Hai người các anh uống nhiều như vậy?”
Doãn Toại hất cằm, ra hiệu Tần Hi bên kia: “Cậu đưa cậu ấy về đi”
Hàn Huân đáp ứng, đi tới dìu Tần Hi đứng lên, lại thấy Doãn Toại cũng uống không ít, hỏi: “Toại ca, còn anh?”
“Lát nữa, tài xế sẽ tới đón tôi.”
Hàn Huân gật đầu, đang muốn rời đi cùng Tần Hi, phía sau liền truyền đến lời hỏi thăm của Doãn Toại: “Sơ Nịnh là ai?”
Hàn Huân và Tần Hi là bạn học cấp 3, nghe vậy thì ngừng lại giây lát, nói: “Bạn gái cũ của Hi ca, đang làm MC ở Đài truyền hình Trường Hoàn. Lúc học cấp 3, hai người bọn họ còn hẹn cùng nhau vào đại học C, sau này không biết vì nguyên nhân gì lại chia tay, sau đó Hi ca liền đi Anh quốc, lúc trước, Hi ca vừa về nước liền gặp lại cô ấy, đúng là nghiệt duyên.”
Doãn Toại gật đầu, không hỏi tiếp.
Sau khi Hàn Huân cùng Tần Hi rời đi, anh lại ngồi trên ghế sô pha một lúc, uống hết một ly rượu cuối cùng, cất bước ra khỏi phòng bao.
Khi đi ra, tài xế đã đợi sẵn ở cửa ra vào, Doãn Toại đem chìa khóa xe đưa cho anh ta, rồi tự mình lên xe.
Thấy xe lái về phía khu Hoa Duyệt, Doãn Toại nhéo nhéo mi tâm, nhàn nhạt lên tiếng: “Không cần quay về, cậu tùy tiện lái đi.”
Tài xế đáp một tiếng, đi thẳng đến lối vào phía trước, trực tiếp lên cao tốc.
Doãn Toại tản mạn tựa lưng, đầu óc chìm vào mê mang, nhìn đèn đường chạy qua bên người, những hình ảnh vụn vặt trong trí nhớ từng chút chậm rãi ghép lại, trong đầu càng ngày càng rõ ràng.
Nhớ lại đoạn thời gian khi vừa biết được Khương Ngâm chuyển trường, rời khỏi đại học C, tâm tình của anh đều rất ngột ngạt, nặng nề, thậm chí cảm thấy có chút hoang đường.
Cô nói đi là đi, coi anh như khách đi đường thoáng qua trong hành trình trưởng thành của cô.
Nhưng rốt cuộc, anh cũng không thể quên được.
Anh triệt để thua trên người cô.
Còn nhớ tháng mười hai năm đó, hội học sinh tổ chức liên hoan, sau đó mọi người đi ca hát ở KTV.
Lúc ấy, Doãn Toại không có hào hứng gì, từ trong phòng đi ra, đứng dưới hiên hút một điếu thuốc, không bao lâu, Khương Bái cũng đi ra theo.
Không khí bên ngoài rất lạnh, Khương Bái rụt cổ lại xoa xoa đôi bàn tay: “Người anh em, phòng bao ấm áp như vậy cậu không ngồi, ra đây rút thuốc làm gì.”
Một cơn gió đông lạnh lẽo thổi tới, cứa vào mặt người ta đau nhức, anh ấy hít mũi một cái, hai tay đút trong túi nhìn sắc trời bên ngoài: “Dự báo thời tiết nói tối nay sẽ có tuyết lớn, tám phần là thật rồi.”
Giữa kẽ tay Doãn Toại kẹp điếu thuốc lá, cũng không có hứng thú quá lớn, yên lặng dựa vào lan can không nói lời nào.
Khương Bái nhíu mày nhìn anh, vô cùng bát quái hỏi: “Vừa rồi, bọn họ nói tiểu học muội hệ tài chính kia là thế nào? Cậu thật sự thích người ta?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
