"Thân Tử Du, anh có thích em không?"
Nhan Tư Nhiêu đột nhiên hỏi vậy khiến lưng Thân Tử Du cứng đờ một lát, anh ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt ngấn nước của cô, trong đó còn ẩn chứa vài phần bất an.
Cô cắn môi, im lặng một lát, bình tĩnh nói tiếp: "Em hỏi như vậy không phải vì em thích anh đâu, anh đừng hiểu lầm."
Thân Tử Du nhìn chằm chằm cô, đôi mi dài rũ xuống: "Vậy thì là vì cái gì?"
Nhan Tư Nhiên không biết phải nói gì.
Dừng lại hai giây, cô cây ngay không sợ chết đứng đáp: "Vì, nếu anh thích em, em sẽ suy nghĩ xem có nên thích anh không."
Thân Tử Du bị cô chọc cười: "Muốn biết đáp án à?"
Anh nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau, một lần nữa phủ kín môi cô, úp úp mở mở: "Lát nữa sẽ nói em biết."
Lần đầu tiên thân mật sau hai tháng, lần này còn dữ dội hơn lần trước.
Ngay lúc cô cảm thấy bản thân sắp ngất đi, anh mới tốt bụng buông tha cho cô.
Sau một hồi mãnh liệt, anh vùi đầu vào cổ cô thở hổn hển.
Thân Tử Dụ nhẹ nhàng mút vành tai cô, anh khẽ thì thầm: "Đáp án là..."
Anh dừng lại một chút, sau đó gằn từng chữ: "Anh, rất, yêu, em."
Rốt cuộc cũng nghe được đáp án mà cô mong đợi, trái tim Nhan Tư Nhiêu đập phập phồng, cô nhìn chằm chằm khuôn mặt của người kia, chủ động ôm cổ anh, hôn thật sâu.
Thân Tử Du nhẹ nhàng ôm eo cô, lật người đè cô xuống: "Vậy, làm thêm lần nữa nhé?"
Bụng Nhan Tư Nhiêu chợt kêu ùng ục.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
