Sau phẫu thuật, ngoại trừ không thể vận động mạnh thì cũng không có hạn chế gì quá lớn, mỗi ngày Nhan Tư Nhiêu vẫn đi làm ở công ty như cũ.
Gần cuối năm nên cũng không có công việc gì quá nặng nề.
Xem xét tình trạng thể chất của Nhan Tư Nhiêu, Khương Ngâm sắp xếp cho cô làm việc trong phòng làm việc phần lớn thời gian, chỉnh sửa ảnh hoặc là lên kế hoạch quay chụp.
Hai tháng nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, cứ bận rộn làm việc như vậy liền qua giao thừa.
Năm mới xuân về hoa nở, liễu đả oanh kiều*.
*Liễu đả oanh kiều: Hàng liễu rủ xuống, tiếng chim chích dịu dàng, miểu ta cảnh sắc của mùa Xuân.
*Tôm hùm đất chua cay:
*Tôm hùm đất chua cay:
Không khí buổi sáng vẫn có chút lành lạnh, cô mang khẩu trang heo con màu hồng, lúc cười lên khiến đôi mắt híp lại thành đường cong, lóe ra ánh sáng
Không khí buổi sáng vẫn có chút lành lạnh, cô mang khẩu trang heo con màu hồng, lúc cười lên khiến đôi mắt híp lại thành đường cong, lóe ra ánh sáng.
Thân Tử Du nắm tay cô đi về phía nhà để xe: "Những món này quá nhiều gia vị, tốt nhất vẫn nên lại chờ thêm mấy ngày."
Nhan Tư Nhiêu bất mãn nhíu mày: "Bác sĩ đã nói khôi phục rất tốt mà, không cần hà khắc như thế chứ? Lúc giao thừa ăn cơm tất niên, tôi đã bị ép ăn cực kỳ thanh đạm, thiếu chút nữa đã quên đi mùi ớt là như nào rồi."
Thân Tử Du cười cười, kéo cô vào thang máy, ấn tầng B1: "Không phải em ăn cái gì tôi cũng ăn cái nấy như em sao? Tôi cũng chưa than khổ."
Nhan Tư Nhiêu sửng sốt chốc lát, vô thức ngẩng đầu nhìn qua.
Anh nắm tay cô đút vào trong túi áo khoác, dáng người thẳng tắp, trên khuôn mặt tuấn tú đang treo nụ cười nhạt.
Trong khoảng thời gian này, đúng là cô ăn cái gì, Thân Tử Du cũng ăn chung với cô.
Thật ra với mối quan hệ của hai người, Nhan Tư Nhiêu cảm thấy anh hoàn toàn không cần thiết phải làm như thế, nhưng anh đã làm, hành động ấy làm cô thấy ấm lòng.
Nhan Tư Nhiêu cảm thấy hơi nóng, sau khi lên xe liền cởi khẩu trang xuống: "Vậy trưa nay chúng ta ăn gì?"
Thân Tử Du nghiêng người tới, cài dây an toàn cho cô: "Không phải có thực đơn sao, dì trương làm cái gì thì ăn cái đó."
Nhan Tư Nhiêu bĩu môi, mặc dù không tình nguyện, nhưng nghĩ tới anh cũng ăn giống mình nên không nói gì thêm.
Thân Tử Du nhìn bộ dạng tủi thân của cô, đưa tay lên dịu dàng xoa đầu cô: "Ngoan, kiên trì thêm mấy ngày, đây là vì sức khỏe của em."
Động tác thân mật của anh làm Nhan Tư Nhiêu cảm thấy xẩu hổ, cô cúi đầu nhếch môi, bên tai lại nóng lên.
Không hiểu sao, anh luôn có thể dễ dàng trêu chọc trái tim cô.
Trong khoảng thời gian sau khi cưới này, dường như cô đã để mình rơi vào sự dịu dàng tột độ này từng chút một, không thể dứt ra được nữa.
Nhan Tư Nhiêu ngại ngùng nhìn anh, đẩy tay anh ra: "Tôi hơi đói, chúng ta nhanh về nhà thôi."
Trên đường về nhà, Nhan Tư Nhiêu âm thầm dùng ánh mắt đánh giá người đàn ông bên cạnh.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ xe, rơi vào sườn mặt bên kia của anh, ngũ quan anh tuấn, lưu loát.
Cô si ngốc ngắm nhìn, nghĩ đến chuyện anh đối xử với mình cũng tốt, trong lòng nảy lên một tia ngọt ngào khó hiểu.
Cô không khỏi nhớ tới hình ảnh hai người sau khi kết hôn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
