Nhạc Yên Nhi chăm chú với cuộc điện thoại của mình, hoàn toàn không để ý tới hành động vừa rồi của lễ tân.
Trần Lạc nghe thấy giọng Nhạc Yên Nhi thì sửng sốt hai giây rồi mới nói:
Trần Lạc đứng dậy, đi tới một chỗ rồi mới khẽ hỏi: Phu nhân, sao cô lại tới đây? Tôi...
tôi đưa cơm trưa cho Dạ Đình Sâm... Đây là lần đầu tiên Nhạc Yên Nhi làm chuyện này nên khi nói chuyện giọng cô cũng lộ vẻ xấu hổ.
Đây là cái gì? Cơm trưa tình yêu! Tình cảm của chủ tịch và phu nhân đã tốt tới mức đến công ty để ngược chó độc thân à? Trần Lạc quả thực muốn chảy một dòng nước mắt cay đắng.
Thế nhưng nghĩ lại thì sáng nay, lúc tới công ty vẻ mặt chủ tịch rất khó coi, khí thế khiến người ta sợ hãi, trên mỗi sợi tóc đều viết bốn chữ "tâm trạng rất tệ" to đùng, biết đâu thuốc giải lại nằm ngay trong bữa cơm trưa của phu nhân thì sao.
Bây giờ cô đang ở đâu? Sảnh chính à? Phải, tôi không lên trên đó được. Trần Lạc hiểu rất rõ quy định, Nhạc Yên Nhi không phải nhân viên công ty, lại không có lịch hẹn trước, người ta không để cô đi vào là chuyện rất bình thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)